Giang Thượng thư cảm thấy sau này ra cửa nhất định phải xem hoàng lịch.
Giang Niệm muốn đi Giang Nam du ngoạn nghỉ ngơi, Giang Thượng thư không yên lòng, nhưng Giang Niệm nói hắn đi cùng An Bình Hầu, Giang Thượng thư nghe vậy mới đồng ý, tự mình đưa tiễn đến cổng thành.
Ông ta và Giang Niệm, tình cảm cha con hòa hợp, vốn tưởng rằng chỉ là một cuộc tiễn đưa, nhưng mà lại trở nên không vui, nguyên nhân là do Giang Thượng thư vô ý nhắc đến Giang Quyện.
"Hôm nay Giang Quyện là Thái tử phi, sau này sẽ là... Tiểu Niệm, lúc trước vi phụ lạnh nhạt với nó, con nói xem bây giờ làm gì mới có thể cứu vãn?"
Việc này thật ra Giang Thượng thư đã suy nghĩ rất nhiều ngày. Từ thái miếu trở về, mỗi lần nhớ tới Giang Quyện ông ta đều cảm thấy vô cùng hối hận, lúc trước ông ta không chú ý tới Giang Quyện, đúng hơn là ghét bỏ và bất mãn, bây giờ muốn gắn bó lại tình cha con, Giang Thượng thư cảm thấy khó còn hơn lên trời.
Thế nhưng dù khó như thế nào Giang Thượng thư cũng phải nghĩ ra một cách.
Dù sao bây giờ Giang Quyện như mặt trời ban trưa. Thái tử vô cùng sủng ái y, hữu cầu tất ứng, ông ngoại y là Bạch Tuyết Triều mà cả thế gian kính ngưỡng.
Sở dĩ Giang Thượng thư dò hỏi Giang Niệm là bởi vì bình thường ông ta thường thảo luận với hắn một số chuyện, Giang Niệm có thể đưa ra vài ý kiến hay, theo thói quen, lần này Giang Thượng thư cũng muốn nghe ý kiến của Giang Niệm một chút.
Nhưng lúc này, Giang Niệm không giống như bình thường, ông ta vừa nói ra suy nghĩ của mình, Giang Niệm nghe xong thì sắc mặt thay đổi, nói chuyện không chút lưu tình.
"Cứu vãn?"
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
Giang Niệm chất vấn: "Có gì hay mà cứu vãn? Phụ thân, người và nó vốn không có tình cảm gì, chỉ là Thái tử phi mà thôi, sau này như thế nào còn chưa chắc đâu, có gì đâu mà cần phải đi lấy lòng?"
Lời này thực sự khó nghe, Giang Thượng thư không nhiều lời với hắn nữa, giơ tay cho một cái tát, vô cùng tức giận nói: "Ngươi dám nói chuyện với ta như thế? Ngươi trách ta lấy lòng em trai ngươi, sao ngươi không nghĩ xem lúc trước vốn là ngươi gả vào Ly vương phủ, nhưng ngươi không muốn, ta vì ngươi mà chạy trước chạy sau, ba ngày không ngủ cuối cùng lại để cho nó chiếm được hời lớn!"
Sắc mặt Giang Niệm trắng bệch, nhưng vẫn cắn răng cậy mạnh nói: "Nó chiếm được hời lớn? Đó mà là hời lớn gì chứ? Vẫn chưa tới cuối cùng, chưa biết được sẽ rơi vào tay ai đâu!"
Cứ như vậy, Giang Thượng thư và Giang Niệm tan rã trong không vui, dù như vậy Giang Thượng thư vẫn nhìn theo hắn rời đi, lúc Giang Thượng thư định hồi phủ đột nhiên bị đánh vào đầu.
Vì không để người khác chú ý, xe ngựa của phủ Thượng thư đậu khá xa, người hầu cũng không đi theo, Giang Thượng thư không kiên nhẫn quay đầu lại, nhìn thấy là một người đội nón rộng vành, sau đó ông ta lại bị người kia đánh thêm một cú nữa.
"Ông là ai?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


