Hơi thở quen thuộc lướt qua cổ, đây là một tư thế cực kỳ thân mật, nhưng Giang Quyện chỉ cảm thấy lạnh cả người, nguồn nhiệt duy nhất là con mèo nhỏ đang nhích tới nhích lui trong lòng y.
Giang Quyện suýt chút nữa quên phải hô hấp.
Nói không hề sợ chút nào là không thể, vừa nãy Giang Quyện thật sự bị dọa hoảng, bây giờ lại bị vạch trần, y cảm thấy trái tim của mình muốn nhảy ra ngoài.
Y nhẹ nhàng lấy hơi, mặt bị người kia nắm lấy xoay lại, Tiết Phóng Ly hạ mắt nhìn y, vẻ mặt vẫn như ngày thường, cười dịu dàng, nhưng Giang Quyện lại thấy được có mấy phần nham hiểm.
"... Vương gia."
Giang Quyện kinh ngạc hỏi hắn: "Là ta chưa tỉnh ngủ sao?"
Giọng Tiết Phóng Ly không nghe ra tâm trạng của hắn, nói: "Không phải."
"Nhiều người nói với em bản vương là kẻ điên như vậy mà em không chịu tin." Giọng Tiết Phóng Ly vừa trầm vừa nhẹ, dường như đang dỗ dành: "Trước đây không xem là việc gì to tát, bây giờ cũng không cần phải để trong lòng. Trở về ngủ một giấc thật ngon, quên hết những chuyện này đi, coi như chưa từng xảy ra, được không?"
Sao có thể quên hết được, lông mi Giang Quyện run run, nhẹ giọng nói: "Huynh để ta suy nghĩ một chút."
Tiết Phóng Ly gật đầu: "Được, bản vương chờ em nghĩ kỹ."
Giang Quyện: "... Vậy thì huynh buông tay ra."
Tiết Phóng Ly vẫn không chịu thả Giang Quyện ra, y đợi một lát muốn quay đầu nhìn hắn, nhưng phút chốc Giang Quyện lại bị ôm vào lòng, Tiết Phóng Ly dùng sức đến mức Giang Quyện cảm thấy đau.
"... Vương gia."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


