Giang Quyện:?
Vương gia thế mà dám chê y phiền.
Rốt cuộc là ai không cho y ngủ hả?
Giang Quyện còn cảm thấy Tiết Phóng Ly phiền, hắn đây là đang trả đũa y.
Tấu chương để lại rồi, Vương gia mất đi tác dụng, Giang Quyện không thèm để ý đến hắn, bắt đầu buồn bực ngán ngẩm mà nghe bọn họ nói tiếp, chỉ là quá chán, nghe không được bao lâu hồn vía Giang Quyện đã như ở trên mây.
Hôm đó cả nửa ngày trời Giang Quyện bị bắt ở trong thư phòng, bị ép nghe chính sự.
Lúc ánh chiều tà le lói, bản tấu chương cuối cùng được xử lý ổn thỏa, mấy người Cố Vân Chi không định ở lại thêm nên cáo lui với Tiết Phóng Ly, Tiết Phóng Ly nói: "Chờ."
Giang Quyện cây ngay không sợ chết đứng: "Đây là việc ta muốn nghe, đương nhiên phải có tinh thần rồi."
Tiết Phóng Ly nhìn y một cái, nắm tay Giang Quyện, đan mười ngón tay vào nhau, lúc này mới lên tiếng: "Vùng Giang Nam địa thế và khí hậu dễ gây ra lũ lụt, những năm qua chưa xảy ra chuyện gì lớn là nhờ vận khí tốt."
Cố Vân Chi: "Ý của điện hạ là...?"
Tiết Phóng Ly: "Ngân sách trị thủy không đủ."
Nếu xử lý đàng hoàng một phen cũng không phải không được, dù sao vùng phía nam cũng có rất nhiều mầm họa, vấn đề là không biết bắt đầu từ đâu, phái ai đi thì thích hợp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


