Cá mặn gặp cá mặn, đặc biệt thân thiết.
Giang Quyện thường xuyên bởi vì mình quá mức "cá mặn" mà cảm thấy hoàn toàn không hợp, bây giờ chỉ ngủ một giấc xung quanh đã xuất hiện thêm một con cá mặn khác, y không khỏi cảm khái nói: "Thật là trùng hợp."
Cố Phố Vọng: "Quá trùng hợp."
Hôm nay vốn dĩ Cố Phố Vọng nên ở Quốc Tử Giám xem đồng môn trổ tài bắn cung, chỉ là Quảng Nghiệp đường có nhiều chỗ không tiện tổ chức bắn cung, tư tế sợ bọn họ gây ra chuyện nên không cho tổ chức ở đó, cả đám không thể làm gì khác hơn là tìm một chỗ khác để tỷ thí.
Cố Phố Vọng lười động, mượn cớ câu cá đi mượn cần câu của thôn dân gần đó, ở chỗ này đánh một giấc.
Lúc đến nơi, cậu ta đã nhìn thấy xe ngựa dừng ở đó, cũng nhận ra người chăn ngựa của Ly vương phủ, chỉ là không nghĩ tới trên xe còn có người.
Không phải Ly vương, nhưng có thể ngồi trên xe ngựa của Ly Vương phủ thì mang thân phận gì không cần nói cũng biết.
Cố Phố Vọng hỏi: "Ngươi là Ly vương phi?"
Giang Quyện "Ừm" một tiếng, hỏi lại Cố Phố Vọng: "Ngươi thì sao?"
Vừa dứt lời, tiếng kêu gào cách đó không xa vang lên.
Cậu ta dừng một chút, giọng điệu chân thành nói: "Hôm qua Lục hoàng tử nói ngươi rất thú vị, hôm nay ta thấy ----- quả thực như vậy."
Cậu ta rất tán thưởng mà nhìn về phía Giang Quyện, chí lớn gặp nhau như muốn tràn ra, nếu là người khác, bị tài tử Cố Phố Vọng tính cách cao ngạo thưởng thức như vậy, nhất định sẽ thụ sủng nhược kinh, nhưng Giang Quyện nghe cậu ta tự giới thiệu xong, không có sủng chỉ có kinh.
Cả người Giang Quyện đều bối rối.
A?????
Cố Phố Vọng? Sao lại là Cố Phố Vọng?
Sao cậu ta lại ở đây?
Giang Quyện khiếp sợ không gì sánh nổi, nhưng dù có khiếp sợ như thế nào đi nữa cũng không sửa đổi được hiện thực trong lúc vô tình y lại quen biết với đoàn sủng của thụ chính, thậm chí còn bởi vì đều là cá mặn mà được đối phương thưởng thức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


