Sự thực chứng minh làm người đàng hoàng thật sự không được.
Giang Quyện còn đang choáng váng thì Tiết Phóng Ly đã hôn xuống, nghĩ đến lời hắn nói, hiếm khi Giang Quyện không chịu cho hắn hôn tiếp mà lấy tay đẩy hắn không ngừng, nhưng mà không đẩy ra được chút nào.
"Chúng ta có chuyện phải nói rõ ràng, huynh đừng động tay động chân..."
Tóc đen xõa ra vướng lên cổ thiếu niên, y đang mờ mịt vô tội nằm trên giường nhỏ, khí chất thanh thuần trong sáng.
Tiết Phóng Ly nâng cằm Giang Quyện hôn xuống.
Lần này không giống trước, dù sao nguy hiểm đang cận kề, Giang Quyện dùng sức mím môi sợ mình bị hôn đến choáng váng đầu óc, nhưng mà y mím môi chặt như thế nào Tiết Phóng Ly cũng có cách mở miệng của y ra.
Lưỡi lướt qua bờ môi mềm mại của Giang Quyện, ẩm ướt mà lại hơi nóng, tiếp đó là đụng chạm cọ xát giữa tình nhân, vô cùng dịu dàng thậm chí có hơi ngứa.
Theo bản năng Giang Quyện liếm môi một chút.
Chỉ chờ có thể, Tiết Phóng Ly lập tức xâm nhập.
1
Giang Quyện: "..."
Đáng ghét.
Hối hận cũng đã muộn, hai tay Giang Quyện bị đè lại, cằm cũng bị nâng lên nhẹ nhàng, y bị ép tiếp nhận thế công của Tiết Phóng Ly, cũng bị ép phải thuộc về sự xâm chiếm của Tiết Phóng Ly.
Chẳng được bao lâu ánh mắt của Giang Quyện trở nên mềm mại mơ màng.
Tiết Phóng Ly ngừng nụ hôn, hắn ngồi dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

