"Chạy nhanh như vậy làm gì?" Vẻ mặt Tiết Phóng Ly vẫn rất bình thản.
Giang Quyện nói: "Là huynh quá chậm."
Giang Quyện trả đũa nhưng Tiết Phóng Ly nghe xong cũng không nói gì, chỉ nhìn y muốn cười nhưng lại không cười.
Lan Đình thấy Tiết Phóng Ly thì vội vàng hành lễ: "Nô tỳ tham kiến bệ hạ."
Bạch Tuyết Triều vốn đang nằm trên giường cũng muốn xuống giường hành lễ, Giang Quyện thấy vậy kéo ông lại: "Ông ngoại, người muốn làm gì?"
Không tiện nói thẳng nên Bạch Tuyết Triều chỉ có thể ngượng ngùng: "Không sao cả, không sao cả."
Nhưng dáng vẻ của ông không giống như thật sự không sao cả, Giang Quyện nghi ngờ hơn nhưng Bạch Tuyết Triều không chịu nói, y đành quay đầu nhìn Tiết Phóng Ly nhờ vả hắn, Giang Quyện cảm thấy Tiết Phóng Ly chắc chắn là biết.
"Bạch tiên sinh không cần đa lễ."
Thấy Giang Quyện nhìn mình, Tiết Phóng Ly cười cười, khá là sung sướng nói: "Ý của em ấy cũng là ý của Cô."
Giang Quyện không hiểu ý Bạch Tuyết Triều ám chỉ nhưng Tiết Phóng Ly hiểu, đơn giản là sợ Giang Quyện tự ý làm vậy sẽ khiến hắn không thích, đang lặng lẽ nhắc nhở Giang Quyện không nên cản ông hành lễ.
Tiết Phóng Ly lên tiếng rồi thì Bạch Tuyết Triều không cần xuống giường nữa, ông chắp tay nói: "Tạ ơn bệ hạ."
"Bạch tiên sinh có biết vì sao Cô ngồi lên vị trí hoàng đế này không."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


