Tất cả mọi chuyện xảy ra rất nhanh. Từ lúc kết thúc đại điển đăng cơ đến lúc Giang Quyện hôn mê chỉ trong nháy mắt.
Trước khi ngã xuống Giang Quyện đã được ôm vào lòng, Tiết Phóng Ly ôm y thật chặt gọi y từng tiếng một.
"Giang Quyện."
"... Giang Quyện."
"GIANG QUYỆN!"
Không có chút phản ứng nào.
"Quyện ca!"
Lúc thấy Giang Quyện té xỉu Tiết Từ Quân chạy tới theo bản năng, sau hắn cũng có Tưởng Khinh Lương và Cố Phố Vọng chạy theo đến, cho dù biết có hơi không ổn thỏa nhưng bọn họ cũng chỉ tạm dừng bước chứ không lui về.
Tiết Phóng Ly nắm cằm Giang Quyện, làm như những lần Giang Quyện không chịu tỉnh ngủ, lay y nhiều lần nhưng mà lần này lông mi của thiếu niên cũng không động, cũng không phát ra giọng nói oán giận.
Giang Quyện nằm trong lòng Tiết Phóng Ly, vạt áo màu đỏ buông lơi như hộp phấn má hồng bị làm đổ rơi lả tả xuống đất, nhưng trong màu sắc tươi vui này lại không có chút sức sống nào.
Tiết Phóng Ly lạnh lùng gọi: "Thái y!"
Tôn thái y lắp bắp: "Hồi bẩm bệ hạ, Hoàng hậu..."
Tôn thái y nặng nề dập đầu một cái, kinh hoảng nói: "Mạch tượng không có bất cứ khác thường nào."
"Không có khác thường?"
Tiết Phóng Ly nhìn ông chằm chằm, không khí quanh thân hắn vô cùng lạnh lẽo, vẻ mặt cũng rất khó coi: "Không có gì khác thường, lẽ nào em ấy chỉ đang ngủ?"
Tôn thái y không dám trả lời, cái trán áp sát trên đất không dám thở mạnh.
Tiết Phóng Ly nhìn Giang Quyện, bế người dậy, giọng nói lạnh lẽo hạ lệnh: "Kêu hết người của thái y viện đến cho Cô."
Đến đây, sự cố này khiến đại điển đăng cơ bị ép phải bỏ dở.
Tiết Từ Quân ngốc ngốc nói: "Bệnh tim phát tác sao lại không khám ra?"
Cố Phố Vọng không lên tiếng, chỉ nhìn Tiết Phóng Ly ôm Giang Quyện lên kiệu, qua một lúc mới nói: "Đi theo xem một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


