1
Giang Quyện bị chọc ghẹo, thổi gió bên gối cái gì, y chỉ muốn ngủ thôi.
Giang Quyện "Ò" một tiếng qua loa, nghiêng đầu không cho Tiết Phóng Ly nắm cằm mình nữa, không bao lâu sau thì đã yên tĩnh. Y lại ngủ rồi.
Tiết Phóng Ly: "..."
Bàn tay đặt trên eo nhỏ của Giang Quyện hơi dùng sức, một giây sau, Giang Quyện đang trong tư thế bị ôm đột nhiên biến thành nằm nhoài trên người Tiết Phóng Ly, hắn vén tóc dài của y ra, cúi đầu cắn nhẹ lên nốt ruồi son trên cổ y.
Giang Quyện không muốn để ý đến hắn, nhưng người này thật sự quá phiền, y đưa tay đẩy hắn: "Ta muốn ngủ."
Giọng Tiết Phóng Ly bình thản: "Ngủ đi."
Giang Quyện hữu khí vô lực nói: "Vậy thì huynh đừng có đụng vào ta."
Tiết Phóng Ly vẻ mặt như cười như không nói: "Thổi gió bên gối cũng không chịu thổi, sao Cô phải nghe lời em?"
Giang Quyện: "..."
Phiền quá đi.
Sao có người thích bị thổi gió bên gối chứ?
Đàng hoàng thổi gió bên gối, lại làm nũng thêm một trận, chỉ vì ngủ, Tiết Phóng Ly nhìn y một cái, nắm lấy cằm Giang Quyện: "Không có tiền đồ."
Dừng một chút, Tiết Phóng Ly lại nói thêm hai chữ: "Không cho."
Giang Quyện hỏi hắn: "Sao lại không cho? Huynh nói cái gì cũng đồng ý với ta mà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


