Đến đây sự việc lắng xuống.
Đám người Tiết Phù Oanh bị áp giải đi, còn lại những việc nhỏ không đáng kể được giao cho Đại Lý Tự tiến hành thẩm vấn, mà mấy người Giang Quyện thì không rời đi được.
Hoằng Hưng Đế sắp không xong.
Phù Oanh thế mà hận ông đến vậy.
Hoằng Hưng Đế nằm trên giường không nhúc nhích được, trong mắt vẩn đục là nước mắt lưng tròng, không biết là do đau đớn thể xác hay là bi thống trong lòng.
Các thái y đến rất vội vàng, sau khi chẩn mạch xong thì đều quỳ xuống, lắc đầu.
Uông tổng quản thấy vậy thì mũi cũng chua xót: "Bệ hạ..."
Con ngươi của Hoằng Hưng Đế di chuyển, Uông tổng quản thấy vậy nhìn theo, ông đang nhìn Tiết Phóng Ly đứng bên cạnh, ở cạnh Hoằng Hưng Đế nhiều năm, đương nhiên Uông tổng quản biết ý của Hoằng Hưng Đế, vội vã lau nước mắt nói: "Điện hạ, bệ hạ có lời muốn nói với người."
Tiết Phóng Ly chậm rãi đi tới, Hoằng Hưng Đế lại lần nữa phát ra tiếng "a a a", Tiết Phóng Ly mỉm cười nói: "Phụ hoàng, người nói gì nhi thần nghe không hiểu."
Thật ra nói tới nói lui thì Hoằng Hưng Đế chỉ có mấy câu kia mà thôi.
Là "Phụ hoàng có lỗi với con".
Là "Phụ hoàng sai rồi".
Ai nói là nhận sai thì sẽ được tha thứ?
Chuyện trong quá khứ Tiết Phóng Ly đã không thèm để ý tới nữa, nhưng không có nghĩa là hắn muốn tha thứ cho Hoằng Hưng Đế.
Coi như hắn không hận, coi như hắn vì đau khổ trong quá khứ mà đổi được một Giang Quyện, nhưng Tiết Phóng Ly vẫn nhớ rõ từng ngày sống trong đau khổ và thù hận tận cùng đó.
Lúc đó hắn còn nhỏ, không có năng lực tự bảo vệ bản thân, phụ hoàng này của hắn chỉ cần động một ngón tay, mở miệng nói một lời là có thể kéo hắn lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


