Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Minh Lê cười một tiếng, nhận lấy dưa đồng thời còn không quên hỏi: "Tiểu Ngư Ngư không ngại thì đoán tên mình sẽ ở vị trí thứ mấy trong Thiên Bảng?"
Ngu Tri Dao thích ăn trái cây sau giờ cơm, lắc đầu nói: "Sư tôn nói đùa, Thiên Bản này là dành cho thiên tài từ dưới trăm tuổi của toàn bộ Vân giới, chút tu vi của, sao có thể lên bảng được?"
Minh Lê ăn một miếng dưa hấu, nụ cười trở nên sâu xa: "Vậy chúng ta cứ chờ xem."
Ngu Tri Dao vẫn tự tin ăn dưa hấu, còn không quên trêu đùa: "Hai, đồ nhi là thua ở số tuổi, nếu không lớn thêm mấy chục tuổi cũng có thể để cho Vô Tình phong của chúng ta nở mày nở mặt."
Lúc này trên chỗ trống của quyển trục, đã có một chữ "Tên" xuất hiện.
Từng nét mực vẫn đang rơi xuống---
Ba chữ vị trí thứ năm mày đen như ẩn như hiện, cuối cùng khắc vào chỗ trống phía dưới Thiên Bảng
Bên cạnh vị trí thứ năm, hai chữ màu đen "Kỷ Phù" xuất hiện.
Cùng lúc đó tiềng ầm ầm vang khắp Vân giới: "Vị trí thứ năm, Kỷ Phù, nhận được tiên khí Phục Ma cầm."
Mấy chữ tiên khí Phục Ma cầm khắc phía sau tên Kỷ Phù.
"Sư tôn, ngài nhìn đi, Kỷ Phù, vị này chính là thiên tài của Vân Cảnh thánh địa năm năm trước ta đã nghe qua." Ngu Tri Dao vừa xem náo nhiệt vừa ăn dưa, hưởng thụ thời gian thoải mái sau khi ăn, nàng thở dài nói: "Thiên tài bực này cũng chỉ mới xếp hạng thứ năm, ta nhất định càng không có hy vọng."
Minh Lê không nói, chỉ mỉm cười với nàng.
Ngu Tri Dao biết sư tôn nhà mình chính là loại mong đồ đệ thành phượng, lập tức làm kinh diễm tất cả mọi người, nhưng nàng thật sự là xin miễn cho kẻ bất tài này. Nàng còn nghĩ chờ xem trong náo nhiệt Thiên Bảng này, sẽ trở về nằm xuống xem phần mới nhất của "Hai ba chuyện của ta và tôn giả Vân Cảnh thánh địa không thể không nói".
So sánh với sự bình tĩnh và ổn định của Ngu Tri Dao, nói chính xác là cá mặn sao cũng được, các nơi của Vân giới nhìn thấy tên người hạng năm cùng với khen thưởng mà khiếp sợ.
“Nhưng Kỳ Phù, năm nay chì mới hai mươi hai thôi."
Vẻ mặt Trương Hiểu Phong hơi phức tạp, Hoành Diễm bị nghẹt thở, nhưng chỉ có thể nén cơn tức, không lên được cũng không xuống được.
Cuối cùng mặt đỏ lên, cũng không nói câu nào nữa.
Sở Thanh lại vì câu nói này mà càng khó chịu, rõ ràng tuổi tác không khác nhau lắm, nhưng chênh lệch lại khổng lồ như vậy.
Nàng ta bấu vào lòng bàn tay, khẽ nhấp môi, tiếp tục ngửa đầu nhìn về phía Thiên Bảng đang hiện chữ đen kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






