Bên ngoài mưa chẳng hề nhỏ, Đại gia và Đại phu nhân bước vào phòng với ống tay áo đẫm nước. Sau khi thỉnh an lão phu nhân, hai người ngồi xuống ghế gấm bên cạnh, cứ đưa mắt nhìn nhau đầy lúng túng, ra hiệu hết lần này đến lần khác mà chẳng ai chịu mở lời trước.
Thấy cảnh đẩy đưa nhốn nháo ấy, Vương lão phu nhân nhìn không lọt mắt, bèn lên tiếng trước: “Có chuyện gì thì nói mau.”
“Mẫu thân đang hỏi kìa!” Vương Đại gia lập tức biến sắc, trừng mắt nhìn thê tử đầy vẻ hận rèn sắt không thành thép. Ở trong viện của mình thì bà ta nói năng hùng hồn lắm, sao tới trước mặt mẫu thân lại hóa thành người câm, còn định trông chờ vào ông ta sao?
Bị Đại gia trừng mắt, Đại phu nhân cũng chỉ còn cách đánh bạo lên tiếng: “Chắc mẫu thân cũng rõ, chuyện của Vân Nương hiện giờ đã truyền khắp Lâm An rồi. Người ta cứ khăng khăng rằng con bé và Thế tử Bùi gia có... có...”
“Có cái gì?” Vương lão phu nhân ngắt lời, khẽ liếc mắt nhìn sang: “Ngươi cũng tin sao?”
“Con...” Đại phu nhân sững sờ, nụ cười trên mặt hiện rõ vẻ gượng gạo. Bà ta xoắn chặt chiếc khăn trong tay, chẳng màng gì nữa mà trút hết những lời định nói: “Con dâu tin hay không thì có ích gì, quan trọng là Hình gia đã tin rồi. Hôm nay Hình phu nhân sang đây vốn là vì chuyện của Vân tỷ nhi, ai ngờ mấy con nha hoàn lắm mồm lại không biết nhìn người, nói ra nói vào một hồi để Hình phu nhân nghe thấy hết. Bất luận lời đồn là thật hay giả, hôn sự giữa Vân Nương và Hình gia e là hỏng rồi. Con dâu thiết nghĩ, với gia thế của Hình gia hiện nay, cuộc hôn nhân này đúng là đốt đuốc đi tìm cũng chẳng thấy chỗ nào tốt hơn. Chưa kể hai nhà Vương - Hình vốn là hàng xóm láng giềng thân thiết bấy lâu, tình nghĩa sâu nặng, nếu Vân Nương không thành thì...”
“Thì gả Tứ cô nương thay vào, đúng chứ?” Đại phu nhân còn chưa kịp nói hết câu, Vương lão phu nhân đã bồi thêm một câu trúng tim đen.
Vương lão phu nhân đập mạnh tay xuống bàn, đôi mắt hằn lên tia giận dữ khiến mí mắt bà giật liên hồi. Bà phải kìm nén cơn thịnh nộ một lúc lâu mới trầm giọng quát: “Ngươi tưởng Vương gia ta là danh gia vọng tộc phương nào mà còn định đưa một đứa con dòng thứ sang đó thay thế? Mau dẹp ngay cái ý định đó đi, Hình gia không phải nơi để các ngươi trèo cao đâu!”
“Mẫu thân, người bớt giận kẻo hại thân.” Đại gia vội vàng đứng bật dậy, quay sang trách mắng thê tử: “Ta đã bảo bà đừng có tính toán lệch lạc như thế mà bà vẫn không nghe!”
“Thôi đi, ngươi cũng dẹp ngay cái tâm tư đó cho ta! Bản lĩnh đến đâu thì hưởng lộc đến đó, muốn có công danh thì phải tự mình nỗ lực mà giành lấy. Hình Phong vào Hàn Lâm viện đã hai năm, ngươi từng thấy hắn nể mặt ai bao giờ chưa? Đã ngần này tuổi rồi, đừng để đám hậu bối nó coi thường. Giữ chức nhỏ mà an phận thì vẫn còn miếng cơm mà ăn, chứ cứ ham đi đường tắt, coi chừng có ngày mất mạng đấy!”
Những lời mắng mỏ không chút nể nang của lão phu nhân khiến Đại gia sượng sùng tới mức chỉ muốn tìm lỗ nẻ mà chui xuống.
“Lui hết đi! Chuyện của Vân Nương không cần các ngươi phải bận tâm, lo mà giữ mình cho tốt, bớt nghĩ mấy trò khôn vặt tà đạo ấy lại.” Vương lão phu nhân mệt mỏi ra mặt, chẳng buồn liếc nhìn hai người thêm một lần nào nữa.
“Mẫu thân dạy bảo chí phải, người hãy nghỉ ngơi cho khỏe, hài nhi xin phép cáo lui.”
Tâm tư xấu xí bị vạch trần, hổ thẹn không để đâu cho hết, Đại gia chỉ muốn lập tức chạy khỏi đây. Ông ta cũng chẳng thèm ngó ngàng đến thê tử mà một mình sải bước đi thẳng ra ngoài. Đại phu nhân đâu còn dám nán lại, lật đật đuổi theo sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


