Năm đó khi cha đi tòng quân, nàng mới năm sáu tuổi. Ông chưa kịp tích cóp chút của cải nào cho con gái đã rời Lâm An, đến lúc tử trận cũng chẳng được ban thưởng gì, thứ duy nhất để lại chỉ là một kệ sách cũ. Mẹ nàng là phận nữ nhân, không có thu nhập riêng, mọi chi tiêu hằng ngày đều rút từ ngân quỹ của Vương gia, chắc hẳn cũng chẳng có đồ đạc gì để lại.
Nàng đối với chuyện của hồi môn không quá bận tâm. Tiền bạc nhiều thì nàng ăn ngon một chút, tiền bạc ít thì nàng chi tiêu tiết kiệm, thế nào cũng xong. Bà cho bao nhiêu, nàng đều thấy không sao cả.
Mấy năm nay, số lần gặp mặt giữa hai người chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lần nào nhìn thấy cái vẻ mặc kệ đời này của nàng, Vương lão phu nhân cũng chỉ dành cho nàng một câu đánh giá: “Đúng là hạng nước đổ lá khoai.”
Có lẽ vì nàng vừa mới định hôn nên Vương lão phu nhân cũng không buồn dạy bảo thêm, chỉ hỏi: “Con còn yêu cầu gì nữa không?”
Vương Vân nghĩ ngẫm một lát: “Dạ không ạ.”
Ban đầu là vướng phải tin đồn, sau đó bị hủy hôn, hiện giờ nàng vẫn có thể thuận lợi định đoạt xong xuôi việc đại sự, nàng đã thấy rất mãn nguyện rồi, thực sự không còn mong muốn gì khác.
“Nếu đã vậy, từ hôm nay hãy bắt đầu chuẩn bị đi. Ta và Bùi gia đã bàn bạc xong, hai tháng sau là ngày lành tháng tốt, các con sẽ thành thân.”
Một trận mưa lớn vừa dứt, trời chỉ mới hửng nắng được nửa ngày mà thế cục trong triều đã thay đổi đến mức trời nghiêng đất lệch, hoàn toàn đảo lộn.
Tiêu Hầu gia từ trong điện trở về, gương mặt vô cùng nặng nề. Từ khi Nam Quốc và Bắc Quốc giảng hòa, triều đình trọng văn khinh võ, các phe phái quan văn vốn đã đấu đá lẫn nhau, nay lại càng thêm gay gắt. So với võ quan, đám quan văn tâm tư lắt léo, mưu mô xảo quyệt hơn nhiều, thường xuyên lừa lọc nhau ngay trước mặt Hoàng đế.
Để dẹp yên những tranh chấp này, một năm trước Hoàng đế bắt đầu trọng dụng Ngự Sử Đài. Mọi việc bất bình đều giao cho Ngự Sử Đài điều tra, sau đó mới đến Hình Bộ định tội, cuối cùng bẩm báo lên Hoàng đế.
Nay Bùi An đột ngột được bổ nhiệm làm người đứng đầu Ngự Sử Đài, lại còn được quyền bỏ qua Hình Bộ để trình tấu thẳng lên Hoàng đế. Như vậy chẳng phải từ nay về sau, mọi vụ án đều do một tay hắn quyết định hay sao?
Ngự Sử đại phu...
Một tiểu quan thất phẩm mới từ Kiến Khang trở về, không chỉ nhảy vọt lên hàng quan lại cấp cao mà còn chiếm mất vị trí béo bở mà bao nhiêu kẻ đang thèm khát.
Phủ Quốc Công Bùi gia, phen này thực sự đã trở mình đứng dậy rồi.
Vừa ra khỏi điện, thấy xung quanh không có người, Lưu đại nhân mới ghé sát lại, thấp giọng thở dài: “Sắp có biến động lớn rồi đây.”
Vụ náo loạn ở Kiến Khang rõ ràng đã chạm đến giới hạn của Hoàng đế. Đến một đại thần đức cao vọng trọng như Tần Các lão còn bị đem ra trừng trị, thì còn ai dám cậy vào công lao hay quyền thế của mình mà kiêu ngạo nữa?
Tiêu Hầu gia không đáp lời, trong đầu ông ta đang xoay chuyển trăm ngàn ý nghĩ.
“Ta nói ông đấy, còn kén chọn cái gì nữa? Chẳng phải là tự dưng nhặt được món hời sao? Hôm nay vừa bước chân ra khỏi cung, Bùi gia chắc chắn sẽ tấp nập kẻ ra người vào cầu cạnh, ai nấy đều muốn chen chân nịnh bợ. Ông có sẵn cái quan hệ thông gia ở đó, cưới rồi thì là người một nhà, luận về quan hệ ai cứng bằng ông? Mà dù ông không tính toán, thì lão già ở viện Xu Mật kia liệu có ngồi yên không?”
Lưu đại nhân hất cằm về phía một bóng người phía dưới, nói tiếp: “Ông tự nhìn đi, khắp Lâm An này, tìm đâu ra được người con rể thứ hai đàng hoàng, tài giỏi thế kia?”
Tiêu Hầu gia nhìn theo hướng đó. Bùi An vừa bước xuống bậc thềm đá, bộ quan phục màu xanh làm nổi bật vóc dáng cao lớn, lưng thẳng tắp, mỗi bước đi đều mang theo vẻ uy nghiêm.
Ánh mắt Tiêu Hầu gia nheo lại. Những ngày tháng trong triều hiện nay càng lúc càng khó khăn, dù ông ta giữ chức vị cao nhưng không tránh khỏi bị kẻ khác đố kỵ, ngầm ngáng chân. Chỉ mất hai năm đã có được sự trọng dụng của Bệ hạ đến mức này, Bùi An quả thực có bản lĩnh.
Tiêu Oanh nghe vậy càng khóc to hơn.
Gương mặt phu nhân cũng cực kỳ khó coi, bà mỉa mai nói: “Bùi Thế tử bây giờ cần gì đến Tiêu gia chúng ta nữa. Sáng sớm nay hắn đã mang nhạn sống sang nhà họ Vương dạm ngõ rồi, hôn kỳ định ngay hai tháng sau!”
Sắc mặt Tiêu Hầu gia biến đổi: “Nhà họ Vương nào?”
“Giờ cả Lâm An này đều bàn tán xôn xao rồi, còn có thể là nhà họ Vương nào nữa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)