Ai có thể ngờ được hai kẻ đang bị đồn thổi là tình đầu ý hợp, thực chất lại chẳng hề biết mặt nhau. Một nỗi chua xót không tên bỗng trào dâng trong lòng nàng. Có lẽ đó là cảm giác đồng bệnh tương liên, đều là những kẻ khốn khổ như nhau. Hai người bị lời đồn hành hạ đến mức phải quyết định thành thân với một người xa lạ; nàng thấp thỏm, mà hẳn là đối phương cũng chẳng mấy bình tâm.
Nhận mặt nhau là đúng, kẻo đến lúc đính hôn, hai người có lướt qua nhau cũng chẳng nhận ra, chẳng phải sẽ khiến người đời cười chê sao.
Vương Vân vén tấm mạng che trên đầu xuống trước, rồi mới bước ra khỏi bức bình phong.
Đã định nhận mặt người, Bùi An cũng không né tránh, ánh mắt hắn thản nhiên nhìn về phía sau bình phong.
Lễ giáo ở Nam Quốc vốn khá phóng khoáng, tiểu thư khuê các hắn gặp qua không ít, người đẹp kẻ xấu đều đủ cả, lòng hắn xưa nay vốn chẳng chút gợn sóng. Lúc này, hắn chỉ muốn ghi nhớ diện mạo đối phương để lần tới gặp mặt không xảy ra chuyện nực cười.
Hắn vốn có thói quen nhìn vào đôi mắt người đối diện trước tiên. Vì vậy, ngay khi người sau bình phong vừa bước ra, tầm mắt hắn đã lập tức dừng lại trên gương mặt nàng.
Bùi An vốn là người điềm tĩnh, xưa nay hiếm có mỹ nhân nào khiến hắn vừa gặp đã thấy sững sờ, mà đến cái nhìn thứ hai vẫn chưa thể rời mắt. Ánh mắt hắn hơi khựng lại, ghi tạc gương mặt này vào lòng rồi mới nhìn xuống phía dưới.
Vương gia tuy gia giáo nghiêm khắc, nhưng chưa từng bạc đãi các cô nương. Y phục của Vương Vân đều theo mùa mà may theo kiểu mới nhất. Hơn nữa nàng sắp đi thôn trang, hôm qua Trần ma ma còn đưa thêm vài bộ. Chủ tớ hai người cố ý chọn lựa, tự nhiên lấy ra bộ phù hợp nhất.
Nàng mặc áo lót bằng lụa mỏng thêu chạm rỗng, khoác ngoài là áo cộc tay màu hoa sen nhạt, váy dài bên dưới trắng muốt tựa màn sương. Dáng người nàng thướt tha uyển chuyển, thanh tú mà mảnh mai.
Dẫu Bùi An không phải kẻ ham mê sắc dục, lúc này cũng phải thầm thừa nhận nàng quả thực rất có tư sắc, còn hơn cả Tiêu Oanh.
Bùi An quan sát xong, đôi lông mày bất giác nhướng lên rồi từ từ hạ xuống, vẻ mặt bình thản chờ nàng nhìn lại mình.
Trước khi đi, Thanh Ngọc đã dặn đi dặn lại Vương Vân rằng khi gặp mặt phải nhìn thẳng vào mắt người ta, cốt để nàng sửa cái tính nhút nhát của mình.
Vương Vân nhớ rất kỹ, nhưng vừa ngẩng đầu lên, nàng vẫn chỉ dám nhìn vào gương mặt đối phương.
Ngoại trừ Hình Phong, nàng chưa bao giờ nhìn kỹ một nam tử đến thế. Ai cũng có lòng yêu cái đẹp, dù nàng có tiếng là mỹ nhân thì cũng không ngăn được việc nàng muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của người khác.
Hôm nay Bùi An cũng dày công sửa soạn. Mái tóc đen được búi gọn trong quan ngọc, da dẻ trắng trẻo không chút tì vết, ngũ quan thâm thúy. Bên trong hắn mặc trung y trắng như tuyết, khoác ngoài là trường bào cổ tròn tay rộng màu đen, trên vai và cổ tay có thêu vân mây.
Lúc này hắn đứng ngược sáng nơi cửa phòng, vóc dáng hiên ngang như cây tùng, tựa một khối lãnh ngọc thanh cao mà lạnh lẽo. So với Hình Phong, đường nét trên mặt hắn sắc sảo hơn nhiều, chỉ là ánh mắt nhạt nhẽo lạnh lùng, không có vẻ ôn nhu như Hình Phong mà lại mang theo một luồng khí thế bức người.
Đến lúc này nàng mới dám khẳng định mình chưa từng gặp hắn bao giờ. Bởi lẽ với gương mặt này, nếu đã gặp qua một lần, tuyệt đối nàng sẽ không thể quên được.
Cứ thế, Vương Vân ngẩn ngơ nhìn hắn hồi lâu mà chẳng hề hay biết. Đến khi vô tình chạm phải ánh mắt đối phương, nàng mới giật mình sực tỉnh, vội vã né tránh tầm nhìn. Nghĩ đến sự thất lễ của mình, một luồng nhiệt nóng hổi từ cổ xông thẳng lên mang tai, khiến gương mặt nàng đỏ bừng như thiêu như đốt.
Thấy vậy, Bùi An cũng dời mắt đi, hỏi lại để xác nhận: "Nhìn rõ chưa?"
Hẳn là rõ rồi. Vương Vân cố ý nhắm mắt lại để hồi tưởng gương mặt vừa rồi, thấy vẫn còn ấn tượng sâu đậm mới gật đầu: "Rõ rồi ạ."
"Được." Nói đoạn, Bùi An không nán lại nữa, hắn xoay người đẩy cửa phòng. Ánh sáng tràn vào, kéo theo luồng gió lạnh mang hơi nước luồn qua khe cửa khiến Vương Vân cảm thấy tỉnh táo và thoải mái hơn hẳn.
Đợi đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn khuất hẳn, nàng mới có thể cử động.
Vương Vân không vội rời đi mà ngồi lại vào ghế. Ngồi một mình càng lâu, nàng càng thấy chuyện vừa rồi giống như một giấc chiêm bao.
Mãi đến khi Thanh Ngọc bước vào đánh thức nàng: "Tiểu thư, thế nào rồi? Bùi công tử nói sao ạ?"
Vương Vân nhìn gương mặt đầy mong chờ của nha hoàn, không nỡ làm nàng ấy thất vọng: "Ngày mai huynh ấy sẽ tới cầu hôn."
Nói rồi nàng không khỏi cảm thán: "Thanh Ngọc à, hình như ta vừa làm một chuyện động trời rồi."
Trước đó, nàng luôn đinh ninh mình sẽ gả cho Hình Phong, chưa từng có cơ hội để mơ mộng xem phu quân tương lai của mình sẽ ra sao. Thế nhưng chỉ trong ngắn ngủi ba ngày, mọi chuyện đột ngột thay đổi, người gả đi lại là do chính nàng chủ động tìm đến. Sống mười sáu năm trên đời, nàng chưa khi nào có chủ kiến đến thế.
Nét lo lắng trên mặt Thanh Ngọc lập tức tan biến, nàng ấy nắm chặt tay nàng: "Tiểu thư, người đâu chỉ làm chuyện lớn, người rõ ràng là đang tự cứu lấy mình đấy chứ. Thật là phi thường!"
“Ngươi đừng khen ta. Ta biết rõ mình thế nào.” Nàng đã bước lên con đường này, càng đi càng không có lối thoát.
Thanh Ngọc khuyên nhủ: “Tiểu thư có gì mà không biết rõ? Lão phu nhân từng nói người thờ ơ với mọi chuyện, Nhị phu nhân khi còn sống lại bảo người nhát gan, sau này e là không tự quyết được gì. Nhưng giờ người nhìn xem, trong Vương gia có ai bằng người không? Không cần trưởng bối nhúng tay, tự mình đã quyết định được hôn sự. Quốc Công phủ tuy sa sút, nhưng người gả qua đó vẫn là Thế tử phu nhân, hơn nữa cô gia còn là Trạng Nguyên...”
Nghĩ đoạn, Thanh Ngọc mới hỏi: "Đúng rồi, dung mạo cô gia thế nào ạ?"
Vương Vân nhớ lại gương mặt kia, nói: “Ông trời đã đóng một cánh cửa, thì cũng sẽ mở cho người ta một lối khác, không đến mức ép ta vào đường cùng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)