Hạ Dương được Mạnh Thiểu Du giữ lại.
Hạ Dương được Mạnh Thiểu Du giữ lại.
Suy cho cùng, nếu thả Hạ Dương chạy loạn ở ngoài thì không biết cậu nhóc còn gặp phải thứ gì nữa!
Suy cho cùng, nếu thả Hạ Dương chạy loạn ở ngoài thì không biết cậu nhóc còn gặp phải thứ gì nữa!
Hạ Dương chưa bao giờ dám cãi lại mệnh lệnh của sư huynh, ngày nào cậu nhóc cũng ngoan ngoãn theo sát bên cạnh Mạnh Thiểu Du như một cái đuôi.
Hạ Dương chưa bao giờ dám cãi lại mệnh lệnh của sư huynh, ngày nào cậu nhóc cũng ngoan ngoãn theo sát bên cạnh Mạnh Thiểu Du như một cái đuôi.
Cậu nhóc hi vọng lấy lại được một chút ấn tượng trong mắt sư huynh...
Cậu nhóc hi vọng lấy lại được một chút ấn tượng trong mắt sư huynh...
"Nè em trai, sao em lại chạy đến tỉnh Hồ Nam thế? Em tới một mình hả?"
"Nè em trai, sao em lại chạy đến tỉnh Hồ Nam thế? Em tới một mình hả?"
Những người trong ê-kíp thì lại rất thích Hạ Dương, chủ yếu là do đứa nhóc này xinh trai.
Những người trong ê-kíp thì lại rất thích Hạ Dương, chủ yếu là do đứa nhóc này xinh trai.
Dưới sự kiểm soát của Mạnh Thiểu Du, cậu bé luôn có vẻ ngoan ngoãn, khiến mọi người cảm thấy dễ chịu.
Dưới sự kiểm soát của Mạnh Thiểu Du, cậu bé luôn có vẻ ngoan ngoãn, khiến mọi người cảm thấy dễ chịu.
Hạ Dương gãi má, cậu nhóc nhìn nhân viên đoàn phim đang nói chuyện với mình.
Hạ Dương gãi má, cậu nhóc nhìn nhân viên đoàn phim đang nói chuyện với mình.
Nhóc cũng biết việc làm của mình hơi lỗ mãng nên không dám nói nhiều, đành phải uyển chuyển nói: "E-em đến thăm sư huynh ạ."
Nhóc cũng biết việc làm của mình hơi lỗ mãng nên không dám nói nhiều, đành phải uyển chuyển nói: "E-em đến thăm sư huynh ạ."
"Ồ...!Em đi đường núi xuống hả?"
"Ồ...!Em đi đường núi xuống hả?"
Chuyện Hạ Dương chạy ra từ chân núi đêm đó cũng không phải là bí mật.
Chuyện Hạ Dương chạy ra từ chân núi đêm đó cũng không phải là bí mật.
"Ờ...!E-em sống trên núi mà!" Hạ Dương nghĩ nghĩ rồi lấy đại một cái cớ.
"Ờ...!E-em sống trên núi mà!" Hạ Dương nghĩ nghĩ rồi lấy đại một cái cớ.
Dù sao thì đạo quán của bọn họ cũng nằm ở gần núi, nên cậu có nói là sống trên núi thì cũng không sai.
Dù sao thì đạo quán của bọn họ cũng nằm ở gần núi, nên cậu có nói là sống trên núi thì cũng không sai.
Uầy? Từ trên núi xuống thật hả? Đối phương im lặng một chút, sau đó người nọ lại tán gẫu với Hạ Dương hai câu rồi mới rời đi.
Uầy? Từ trên núi xuống thật hả? Đối phương im lặng một chút, sau đó người nọ lại tán gẫu với Hạ Dương hai câu rồi mới rời đi.
Trước khi đi, người đó lại nói với cậu nhóc: "Cố lên! Nhóc có thể dung nhập vào thế giới loài người mà!"
Có phải người đó lén lút ảo tưởng cái gì không vậy...
Có phải người đó lén lút ảo tưởng cái gì không vậy...
Cơ mà, sau khi người đó đi mất, Hạ Dương lại nhớ đến một việc.
Cơ mà, sau khi người đó đi mất, Hạ Dương lại nhớ đến một việc.
Mạnh Thiểu Du diễn xong thì thấy Hạ Dương sáp lại gần, cậu nhóc rề rà mở miệng: "Ừm, sư huynh à..."
Mạnh Thiểu Du diễn xong thì thấy Hạ Dương sáp lại gần, cậu nhóc rề rà mở miệng: "Ừm, sư huynh à..."
"Ừ?"
"Ừ?"
"Ờ thì, cái đó, hành lý của em vẫn còn ở trong cái hang kia ạ." Hạ Dương yếu ớt nói, sau đó cậu nhóc lại dòm Mạnh Thiểu Du với vẻ tội nghiệp.
"Ờ thì, cái đó, hành lý của em vẫn còn ở trong cái hang kia ạ." Hạ Dương yếu ớt nói, sau đó cậu nhóc lại dòm Mạnh Thiểu Du với vẻ tội nghiệp.
Mạnh Thiểu Du: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)