*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tên quỷ sai đi ra khỏi cửa tiệm, trong tay hắn là một chuỗi xích câu hồn rất dài.
Tên quỷ sai đi ra khỏi cửa tiệm, trong tay hắn là một chuỗi xích câu hồn rất dài.
Có hóa thành tro thì anh cảnh sát cũng nhận ra được những gương mặt bị treo trên đó!
Có hóa thành tro thì anh cảnh sát cũng nhận ra được những gương mặt bị treo trên đó!
Đây không phải là những cư dân mất tích mà bọn họ đã dùng ảnh chụp để tìm kiếm ròng rã ư!
Đây không phải là những cư dân mất tích mà bọn họ đã dùng ảnh chụp để tìm kiếm ròng rã ư!
Đầu anh ong lên, tròn mắt nhìn tên quỷ sai bỏ đi trước mặt mình.
Đầu anh ong lên, tròn mắt nhìn tên quỷ sai bỏ đi trước mặt mình.
Tên quỷ sai cũng nhìn thấy anh, nhưng hắn không làm ra hành động gì.
Tên quỷ sai cũng nhìn thấy anh, nhưng hắn không làm ra hành động gì.
Anh cảnh sát có thể cảm nhận được đôi mắt ẩn dưới lớp mặt nạ lướt qua người mình, sau đó hắn lại khinh thường dời mắt đi.
Anh cảnh sát có thể cảm nhận được đôi mắt ẩn dưới lớp mặt nạ lướt qua người mình, sau đó hắn lại khinh thường dời mắt đi.
Nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ khiến người ta phải run lẩy bẩy!
Nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ khiến người ta phải run lẩy bẩy!
Tên quỷ sai bay đi trước mặt anh cảnh sát.
Tên quỷ sai bay đi trước mặt anh cảnh sát.
Theo bản năng, anh ta muốn bắt lấy những linh hồn trước mắt mình, nhưng vốn dĩ hai giới âm – dương không thể giao tiếp, việc anh nhìn thấy quỷ sai câu hồn cũng chỉ là một trường hợp ngẫu nhiên, vậy nên đương nhiên tay anh vói vào một khoảng không...
Theo bản năng, anh ta muốn bắt lấy những linh hồn trước mắt mình, nhưng vốn dĩ hai giới âm – dương không thể giao tiếp, việc anh nhìn thấy quỷ sai câu hồn cũng chỉ là một trường hợp ngẫu nhiên, vậy nên đương nhiên tay anh vói vào một khoảng không...
Anh cảnh sát chỉ có thể trơ mắt nhìn tên quỷ sai rời đi.
Anh cảnh sát chỉ có thể trơ mắt nhìn tên quỷ sai rời đi.
- -
Giọng nói của đồng nghiệp vang lên từ bên cạnh, Vương Xán bị đánh bốp bốp mấy cái mới lấy lại được tinh thần.
Giọng nói của đồng nghiệp vang lên từ bên cạnh, Vương Xán bị đánh bốp bốp mấy cái mới lấy lại được tinh thần.
Anh đảo mắt nhìn xung quanh một phen, tên quỷ sai kia đã khuất bóng.
Anh đảo mắt nhìn xung quanh một phen, tên quỷ sai kia đã khuất bóng.
"Ê, anh sao thế? Bị choáng à?" Người đồng nghiệp thấy anh vẫn có vẻ ngơ ngác, bèn hỏi.
"Ê, anh sao thế? Bị choáng à?" Người đồng nghiệp thấy anh vẫn có vẻ ngơ ngác, bèn hỏi.
Vương Xán chỉ về hướng mình mới vừa gặp quỷ sai, giọng khàn khàn: "Chỗ đó..."
Vương Xán chỉ về hướng mình mới vừa gặp quỷ sai, giọng khàn khàn: "Chỗ đó..."
Người đồng nghiệp nhìn anh rồi lại liếc mắt về hướng anh chỉ: "Đâu có gì đâu."
Người đồng nghiệp nhìn anh rồi lại liếc mắt về hướng anh chỉ: "Đâu có gì đâu."
"Không phải anh tăng ca rồi gặp ảo giác đó chứ?"
"Không phải anh tăng ca rồi gặp ảo giác đó chứ?"
Vương Xán câm nín, cuối cùng anh ta vẫn không kể lại cảnh tượng mình vừa thấy.
Vương Xán câm nín, cuối cùng anh ta vẫn không kể lại cảnh tượng mình vừa thấy.
Nếu anh nói ra, chắc phản ứng đầu tiên của đám đồng nghiệp là liên hệ bác sĩ tâm thần cho anh...
Nếu anh nói ra, chắc phản ứng đầu tiên của đám đồng nghiệp là liên hệ bác sĩ tâm thần cho anh...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


