Mạnh Thiểu Du đột nhiên lao tới đánh tên đạo sĩ già khiến hắn trở tay không kịp.
Mạnh Thiểu Du đột nhiên lao tới đánh tên đạo sĩ già khiến hắn trở tay không kịp.
Hắn biết thừa năng lực của lão quỷ đến đâu, ấy vậy mà cậu thanh niên này lại có thể thoát ra được!
Hắn còn chưa dứt lời, vẻ mặt của Mạnh Thiểu Du đã dần trở nên méo mó.
Hắn còn chưa dứt lời, vẻ mặt của Mạnh Thiểu Du đã dần trở nên méo mó.
Quả thực ban đầu khi ở trong rừng cậu đã bị mê hoặc, sau khi cánh tay cậu bị người phụ nữ kia bắt lấy, ý thức của cậu lập tức trở nên mơ hồ, quên luôn bản thân đang ở nơi đâu.
Quả thực ban đầu khi ở trong rừng cậu đã bị mê hoặc, sau khi cánh tay cậu bị người phụ nữ kia bắt lấy, ý thức của cậu lập tức trở nên mơ hồ, quên luôn bản thân đang ở nơi đâu.
Mạnh Thiểu Du chỉ còn nghe thấy tiếng người phụ nữ khóc lóc ỉ ôi: "Cục cưng ngoan, đúng là dọa chết mẹ rồi, may mà con không có việc gì."
Mạnh Thiểu Du chỉ còn nghe thấy tiếng người phụ nữ khóc lóc ỉ ôi: "Cục cưng ngoan, đúng là dọa chết mẹ rồi, may mà con không có việc gì."
Cậu chưa bao giờ gặp được bố mẹ ruột của mình, từ lúc có ý thức, cậu đã sinh sống ở đạo quan.
Cậu chưa bao giờ gặp được bố mẹ ruột của mình, từ lúc có ý thức, cậu đã sinh sống ở đạo quan.
Mãi đến khi lớn hơn một chút, cậu mới biết hóa ra trẻ con trên đời này đều phải có cả cha lẫn mẹ, chẳng qua không biết tại sao cậu lại bị bố mẹ bỏ rơi...
Mãi đến khi lớn hơn một chút, cậu mới biết hóa ra trẻ con trên đời này đều phải có cả cha lẫn mẹ, chẳng qua không biết tại sao cậu lại bị bố mẹ bỏ rơi...
Khi còn bé, Mạnh Thiểu Du cũng từng ôm nỗi chờ mong đối với bố mẹ, ảo tưởng rằng một ngày nào đó bọn họ sẽ xuất hiện ở cửa đạo quan rồi nhận lại cậu.
Khi còn bé, Mạnh Thiểu Du cũng từng ôm nỗi chờ mong đối với bố mẹ, ảo tưởng rằng một ngày nào đó bọn họ sẽ xuất hiện ở cửa đạo quan rồi nhận lại cậu.
Song, khi cậu lớn hơn một chút thì suy nghĩ khờ dại đó đã không còn nữa.
Song, khi cậu lớn hơn một chút thì suy nghĩ khờ dại đó đã không còn nữa.
Cậu cúi đầu nhìn vào người phụ nữ còn thấp hơn mình một chút.
Cậu cúi đầu nhìn vào người phụ nữ còn thấp hơn mình một chút.
Lúc nhìn Mạnh Thiểu Du, dường như bà cũng có phần nào đó hao hao cậu, đôi mắt xinh đẹp rưng rưng, có dáng dấp của một người mẹ hiền hậu.
Lúc nhìn Mạnh Thiểu Du, dường như bà cũng có phần nào đó hao hao cậu, đôi mắt xinh đẹp rưng rưng, có dáng dấp của một người mẹ hiền hậu.
Kế đó người phụ nữ vươn tay sờ sờ hai má của Mạnh Thiểu Du rồi nói: "Mẹ lo cho con lắm...!Về nhà với mẹ nhé?"
Kế đó người phụ nữ vươn tay sờ sờ hai má của Mạnh Thiểu Du rồi nói: "Mẹ lo cho con lắm...!Về nhà với mẹ nhé?"
Mạnh Thiểu Du mấp máy miệng, chậm rãi nói: "...Vâng."
Mạnh Thiểu Du mấp máy miệng, chậm rãi nói: "...Vâng."
Sau đó, còn có những người khác đi cùng người phụ nữ nọ, họ kéo Mạnh Thiểu Du đi ra khỏi khu rừng.
Sau đó, còn có những người khác đi cùng người phụ nữ nọ, họ kéo Mạnh Thiểu Du đi ra khỏi khu rừng.
Cậu bị bọn họ tóm chặt, cảnh tượng trước mắt chợt biến đổi, thoắt cái đã đi vào một căn nhà.
Cậu bị bọn họ tóm chặt, cảnh tượng trước mắt chợt biến đổi, thoắt cái đã đi vào một căn nhà.
Người phụ nữ kia lau nước mắt, nói: "Mẹ rất vất vả, cuộc sống không hề dễ dàng, con cứ về phòng nghỉ ngơi trước đã."
Người phụ nữ kia lau nước mắt, nói: "Mẹ rất vất vả, cuộc sống không hề dễ dàng, con cứ về phòng nghỉ ngơi trước đã."
Nói rồi, Mạnh Thiểu Du bị kéo vào trong một căn phòng, người phụ nữ kia lại nói dông nói dài: "Sau này chúng ta phải biết thân biết phận, đừng dây vào mấy người tai to mặt lớn nữa..."
Nói rồi, Mạnh Thiểu Du bị kéo vào trong một căn phòng, người phụ nữ kia lại nói dông nói dài: "Sau này chúng ta phải biết thân biết phận, đừng dây vào mấy người tai to mặt lớn nữa..."
"Con nói xem, sao con lại phải đi cướp vợ của đại nhân cơ chứ!" Người phụ nữ kia nói xong thì khóc nức nở.
"Con nói xem, sao con lại phải đi cướp vợ của đại nhân cơ chứ!" Người phụ nữ kia nói xong thì khóc nức nở.
"Không cướp được vợ đã đành, lại còn suýt chút nữa bị người ta đánh chết!"
"Không cướp được vợ đã đành, lại còn suýt chút nữa bị người ta đánh chết!"
Mạnh Thiểu Du vốn bị bà đưa về phòng, đang nằm trên giường.
Mạnh Thiểu Du vốn bị bà đưa về phòng, đang nằm trên giường.
Sau khi nghe loáng thoáng mấy câu này, cậu giật nảy mình, hét lên: "Đừng nói linh tinh! Con không có! Sao mẹ lại nói lung tung hệt như Lão Triệu vậy!"
Sau khi nghe loáng thoáng mấy câu này, cậu giật nảy mình, hét lên: "Đừng nói linh tinh! Con không có! Sao mẹ lại nói lung tung hệt như Lão Triệu vậy!"
Nói xong, cậu lại muốn nhìn phản ứng của Dư Giang Hòa theo bản năng.
Nói xong, cậu lại muốn nhìn phản ứng của Dư Giang Hòa theo bản năng.
Sau đó lại phát hiện ra mình đang ở một nơi xa lạ, lật đật phản ứng lại.
Sau đó lại phát hiện ra mình đang ở một nơi xa lạ, lật đật phản ứng lại.
Mà người phụ nữ trước mặt cậu nào có phải phụ nữ đâu, rõ ràng là một bộ xương khô được trang điểm tinh tươm, khoác áo voan mỏng, trên đầu cài hoa hồng, vẫn đang giả vờ giả vịt lau nước mắt.
Mà người phụ nữ trước mặt cậu nào có phải phụ nữ đâu, rõ ràng là một bộ xương khô được trang điểm tinh tươm, khoác áo voan mỏng, trên đầu cài hoa hồng, vẫn đang giả vờ giả vịt lau nước mắt.
Mạnh Thiểu Du phản ứng lại, cậu ném hết những lá bùa trong tay ra ngoài.
Mạnh Thiểu Du phản ứng lại, cậu ném hết những lá bùa trong tay ra ngoài.
Bùa thanh minh bốc cháy trong không trung, ý chí của Mạnh Thiểu Du cũng lấy lại sự sáng tỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



