Ngọc phách đáng thương mới vừa sinh ra linh trí không lâu, nó còn chưa được mở mang kiến thức về thế giới phong phú của loài người, thế mà rốt cuộc lại rơi vào tay của một tên đạo sĩ hung ác.
Ngọc phách đáng thương mới vừa sinh ra linh trí không lâu, nó còn chưa được mở mang kiến thức về thế giới phong phú của loài người, thế mà rốt cuộc lại rơi vào tay của một tên đạo sĩ hung ác.
Quan trọng hơn hết là...
Quan trọng hơn hết là...
Ngọc phách nhận ra mình không đánh lại tên đạo sĩ này thật!
Ngọc phách nhận ra mình không đánh lại tên đạo sĩ này thật!
Tức á!
Tức á!
Là một linh vật, ngọc phách cũng có sự nóng nảy của riêng mình.
Là một linh vật, ngọc phách cũng có sự nóng nảy của riêng mình.
Sau khi đắn đo suy tính một lúc, ánh hào quang cứ thế dứt khoát tối hù đi — Giả chết luôn!
Sau khi đắn đo suy tính một lúc, ánh hào quang cứ thế dứt khoát tối hù đi — Giả chết luôn!
Mạnh Thiểu Du liếc nhìn ngọc phách đang giả chết, cậu khẽ cười một tiếng, tiện tay đặt viên ngọc vào bên trong hộp gỗ.
Mạnh Thiểu Du liếc nhìn ngọc phách đang giả chết, cậu khẽ cười một tiếng, tiện tay đặt viên ngọc vào bên trong hộp gỗ.
Không phải là cậu đổi ý đâu, chỉ là nếu muốn dùng viên ngọc này để làm pháp khí, cậu phải bảo dưỡng nó nhiều hơn.
Không phải là cậu đổi ý đâu, chỉ là nếu muốn dùng viên ngọc này để làm pháp khí, cậu phải bảo dưỡng nó nhiều hơn.
Vài ngày sau khi viên ngọc bị xếp xó một bên, Mạnh Thiểu Du có vẻ như đã quên béng về nó.
Vài ngày sau khi viên ngọc bị xếp xó một bên, Mạnh Thiểu Du có vẻ như đã quên béng về nó.
Trái lại, Diệp Hòa Phong lại luôn đi đi về về để trông chừng.
Trái lại, Diệp Hòa Phong lại luôn đi đi về về để trông chừng.
Con búp bê ngồi bên cạnh hộp gỗ, liếc nhìn viên ngọc tối mờ, hắn nghĩ bụng chắc viên ngọc này định giả chết tới cùng luôn đây.
Con búp bê ngồi bên cạnh hộp gỗ, liếc nhìn viên ngọc tối mờ, hắn nghĩ bụng chắc viên ngọc này định giả chết tới cùng luôn đây.
Là một người từng trải, Diệp Hòa Phong sờ sờ phần đỉnh của viên ngọc, nói: "Vật nhỏ à, ngươi còn chưa biết tiểu đạo trưởng ghê gớm thế nào đâu.
Là một người từng trải, Diệp Hòa Phong sờ sờ phần đỉnh của viên ngọc, nói: "Vật nhỏ à, ngươi còn chưa biết tiểu đạo trưởng ghê gớm thế nào đâu.
Ngươi phải biết là có vô số Vô Thường đánh nhau vì đạo trưởng Mạnh của bọn mình đó!"
Ngươi phải biết là có vô số Vô Thường đánh nhau vì đạo trưởng Mạnh của bọn mình đó!"
Hắn nhìn thoáng qua viên ngọc nọ, thở dài một cách yếu ớt, nói: "Đây chính là cơ hội mà bao nhiêu Vô Thường tha thiết ước mong đó!"
Hắn nhìn thoáng qua viên ngọc nọ, thở dài một cách yếu ớt, nói: "Đây chính là cơ hội mà bao nhiêu Vô Thường tha thiết ước mong đó!"
Ngọc phách: "..."
Ngọc phách: "..."
Diệp Hòa Phong nói chuyện hệt như mấy tên tư bản hay lừa dối nhân viên rằng làm việc 996 là đang tích đức vậy.
Diệp Hòa Phong nói chuyện hệt như mấy tên tư bản hay lừa dối nhân viên rằng làm việc 996 là đang tích đức vậy.
Hắn nói xằng nói xiên hết cái này đến cái kia, cuối cùng nói đến mức mà ngọc phách cũng bắt đầu nghi ngờ, có phải bản thân nó đang ở trong phúc mà không biết hưởng không.
Hắn nói xằng nói xiên hết cái này đến cái kia, cuối cùng nói đến mức mà ngọc phách cũng bắt đầu nghi ngờ, có phải bản thân nó đang ở trong phúc mà không biết hưởng không.
- -
- -
Mạnh Thiểu Du không còn dính líu đến chuyện viên ngọc nữa, thế nhưng người đàn ông trung niên đã gặp trước đó lại tìm đến.
Bình thường ông cũng không có sở thích bê bối nào cả, chỉ là thích sưu tầm ngọc mà thôi, thế nhưng kể từ khi trải qua chuyện viên ngọc quỷ quái, ông cũng dẹp luôn suy nghĩ sưu tầm ngọc.
Bình thường ông cũng không có sở thích bê bối nào cả, chỉ là thích sưu tầm ngọc mà thôi, thế nhưng kể từ khi trải qua chuyện viên ngọc quỷ quái, ông cũng dẹp luôn suy nghĩ sưu tầm ngọc.
Lúc bấy giờ ông tìm đến Mạnh Thiểu Du, cái chính vẫn là vì chuyện viên ngọc.
Lúc bấy giờ ông tìm đến Mạnh Thiểu Du, cái chính vẫn là vì chuyện viên ngọc.
Hồi trước Mạnh Thiểu Du đã từng nói rằng có người hạ chú lên viên ngọc này, lúc đó Phạm Tín mải chăm sóc vợ con nên không nghĩ nhiều, mãi đến khi rảnh rang rồi, ông mới cân nhắc đến chuyện này lần nữa.
Hồi trước Mạnh Thiểu Du đã từng nói rằng có người hạ chú lên viên ngọc này, lúc đó Phạm Tín mải chăm sóc vợ con nên không nghĩ nhiều, mãi đến khi rảnh rang rồi, ông mới cân nhắc đến chuyện này lần nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

