Đột nhiên trở nên ầm ĩ như vậy, bầu không khí ăn cơm hòa thuận ngay lập tức đông cứng.
Đột nhiên trở nên ầm ĩ như vậy, bầu không khí ăn cơm hòa thuận ngay lập tức đông cứng.
Đứa bé đang khóc nháo khoảng chừng bảy, tám tuổi, đúng là đang ở trong thời kì ngỗ nghịch.
Đứa bé đang khóc nháo khoảng chừng bảy, tám tuổi, đúng là đang ở trong thời kì ngỗ nghịch.
Nó vừa khóc thì mọi người cũng không ăn nữa, ai nấy đều nhìn về phía bên này.
Nó vừa khóc thì mọi người cũng không ăn nữa, ai nấy đều nhìn về phía bên này.
Người đứng bên cạnh chính là mẹ cậu bé, lúc này cô cũng đang chau mày, thấp giọng răn dạy: "Con không lo ăn cơm đàng hoàng mà nói bậy gì đó!"
Người đứng bên cạnh chính là mẹ cậu bé, lúc này cô cũng đang chau mày, thấp giọng răn dạy: "Con không lo ăn cơm đàng hoàng mà nói bậy gì đó!"
Đứa bé kia hoàn toàn không nghe thấy những lời này, hai tay nó vẫn quơ quơ trong không khí, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, run run chỉ tay vào một người lớn mà nó không quen biết, miệng vẫn nói: "Tìm anh ta, tìm anh ta kìa."
Đứa bé kia hoàn toàn không nghe thấy những lời này, hai tay nó vẫn quơ quơ trong không khí, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, run run chỉ tay vào một người lớn mà nó không quen biết, miệng vẫn nói: "Tìm anh ta, tìm anh ta kìa."
Theo hướng mà cậu bé vừa chỉ thì đúng là mâm mà ê-kíp ngồi, ngón tay nó lại đúng lúc chỉ vào Đường Trạch đang ngồi bên cạnh Mạnh Thiểu Du.
Theo hướng mà cậu bé vừa chỉ thì đúng là mâm mà ê-kíp ngồi, ngón tay nó lại đúng lúc chỉ vào Đường Trạch đang ngồi bên cạnh Mạnh Thiểu Du.
Mẹ cậu bé vội vàng đè tay nó lại, mắng: "Ai cho con chỉ lung tung vào người khác?! Hôm nay con ngứa da đúng không!"
Mẹ cậu bé vội vàng đè tay nó lại, mắng: "Ai cho con chỉ lung tung vào người khác?! Hôm nay con ngứa da đúng không!"
"Hôm nay không đánh con một trận là không được mà!" Sau đó cậu bé bị lôi về nhà, vừa bị tóm lấy lại vừa bị răn dạy.
"Hôm nay không đánh con một trận là không được mà!" Sau đó cậu bé bị lôi về nhà, vừa bị tóm lấy lại vừa bị răn dạy.
Điều kì quái là, sau khi đứa bé chỉ vào người khác xong thì không còn khóc lóc om sòm nữa, tuy vẫn sợ hãi vì bị mẹ tóm nhưng nó không còn quái đản như lúc đầu.
Điều kì quái là, sau khi đứa bé chỉ vào người khác xong thì không còn khóc lóc om sòm nữa, tuy vẫn sợ hãi vì bị mẹ tóm nhưng nó không còn quái đản như lúc đầu.
Chờ mẹ con hai người đi rồi, mọi người vẫn còn ở lại bắt đầu rơi vào im lặng.
Chờ mẹ con hai người đi rồi, mọi người vẫn còn ở lại bắt đầu rơi vào im lặng.
Bên cạnh ê-kíp là mâm bị đứa bé quấy phá, khi nhìn thấy bên đó bầy nhầy và cả biểu tình hơi khó coi của dân làng, người trong đoàn liếc nhau, trong lòng ai nấy dấy lên nỗi khác thường.
Bên cạnh ê-kíp là mâm bị đứa bé quấy phá, khi nhìn thấy bên đó bầy nhầy và cả biểu tình hơi khó coi của dân làng, người trong đoàn liếc nhau, trong lòng ai nấy dấy lên nỗi khác thường.
Trưởng thôn lúng túng nói: "Thật ngại quá, trong thôn đứa bé này luôn nghịch ngợm, để mọi người chê cười rồi..."
Trưởng thôn lúng túng nói: "Thật ngại quá, trong thôn đứa bé này luôn nghịch ngợm, để mọi người chê cười rồi..."
Đạo diễn lấy lại tinh thần, ông nhìn thoáng xung quanh rồi cười gượng nói: "Hiểu chứ, trẻ con mà." Sau đó những người khác cũng lấy lại tinh thần cứ như bấm nút bật trên máy quay phim, thôn dân nào cũng đi đến mâm của đoàn làm phim để bày tỏ sự áy náy, dù sao thì đang ăn cơm ngon lành, không ngờ lại xuất hiện một chuyện ngoài ý muốn như vậy.
Đạo diễn lấy lại tinh thần, ông nhìn thoáng xung quanh rồi cười gượng nói: "Hiểu chứ, trẻ con mà." Sau đó những người khác cũng lấy lại tinh thần cứ như bấm nút bật trên máy quay phim, thôn dân nào cũng đi đến mâm của đoàn làm phim để bày tỏ sự áy náy, dù sao thì đang ăn cơm ngon lành, không ngờ lại xuất hiện một chuyện ngoài ý muốn như vậy.
Trưởng thôn vỗ vỗ Đường Trạch, nói một cách áy náy: "Thật ngại với cậu trai này quá, đứa bé kia khiến cậu sợ rồi..."
Trưởng thôn vỗ vỗ Đường Trạch, nói một cách áy náy: "Thật ngại với cậu trai này quá, đứa bé kia khiến cậu sợ rồi..."
"Cậu nói gì vậy! Sao có thể quên đi được?!" Trưởng thôn tức giận nói, "Vì nó còn nhỏ nên mới không thể bỏ mặc được! Cậu yên tâm đi, ngày mai tôi sẽ bắt nó đến xin lỗi cậu!"
Trưởng thôn nhìn Đường Trạch, tức tối nói: "Cậu đó! Đừng có nuông chiều con nít biết chưa!!"
Trưởng thôn nhìn Đường Trạch, tức tối nói: "Cậu đó! Đừng có nuông chiều con nít biết chưa!!"
Đường Trạch: "..."
Đường Trạch: "..."
Giờ thì biết rồi.
Giờ thì biết rồi.
Đợi đến khi bữa tiệc tàn.
Đợi đến khi bữa tiệc tàn.
Người trong đoàn trở về nơi ở của mình, rốt cuộc có người không kiềm được mà nói: "Tự dưng xảy ra chuyện như vậy, thật là đáng sợ..."
Người trong đoàn trở về nơi ở của mình, rốt cuộc có người không kiềm được mà nói: "Tự dưng xảy ra chuyện như vậy, thật là đáng sợ..."
Người đó vừa thốt ra câu kia thì đã có người phụ họa theo: "Đúng đó, đúng đó, việc này cũng quỷ quái quá chừng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


