Tên quỷ ngây người một lúc mới hiểu Mạnh Thiểu Du có ý gì, chỉ trong chớp mắt hắn đã tan nát cõi lòng.
Hắn lượn bên người Mạnh Thiểu Du, nói: "Quỷ cũng có ước mơ, quỷ cũng có ý chí vươn lên màaa!" Có biên kịch nào mà lại không muốn chọn người phù hợp nhất cho kịch bản của mình chứ? Huống hồ chi đây còn là ảnh đế có danh tiếng lẫy lừng.
Mạnh Thiểu Du không phản ứng lại với hắn, trái lại cậu nhìn về phía Dư Giang Hòa, cào cào tóc rồi nói: "Thầy Dư, anh đến sớm quá."
Hôm qua cậu niệm kinh cả đêm, cực kì buồn ngủ, vừa kết thúc xong là cậu ngả đầu xuống ngủ ngay.
Thầy Dư đến quá sớm, áo đạo sĩ trên người Mạnh Thiểu Du cũng chưa kịp thay ra.
Nếu có gì bất tiện thì không phải đi vội đâu."
Số ngày nghỉ mà đạo diễn cho không nhiều, Mạnh Thiểu Du cũng chẳng cả nghĩ về lí do thoái thác này của anh, cậu nói: "Không có gì bất tiện cả, để tôi đi thu dọn một chút rồi chúng ta đi."
Đương nhiên là Dư Giang Hòa không có ý kiến gì, anh ngồi trong phòng khách chờ Mạnh Thiểu Du trong lúc cậu đi thu dọn.
Con quỷ biên kịch kia không đi cùng Mạnh Thiểu Du mà ở lại bên cạnh Dư Giang Hòa, hắn nhìn anh cứ như đang nhìn một người quái dị.
Suy cho cùng, khi còn sống hắn cũng là người trong giới giải trí, tính cách không tin vào quỷ quái của thầy Dư rất có tiếng trong giới, ai có thể ngờ rằng trợ lí của anh lại là một đạo sĩ chứ? Mà cái quan trọng nhất là, ảnh đế còn "thuận đường" đến đây để đón đạo sĩ nhỏ về đi làm nữa.
Tên quỷ chống cằm đứng một bên, trong đầu hắn chỉ nghĩ: Anh không thích hợp.
jpg.
Người bình thường không thấy được quỷ, nên tên quỷ nọ cũng không thèm kiêng dè Dư Giang Hòa, hắn đi tới đi lui bên cạnh anh, nói: "Không ngờ sau khi chết mình lại có thể nhìn thấy một khía cạnh mà thầy Dư không muốn cho ai biết, có điều thông tin như này chẳng biết dùng ra sao, dù có nói cho phóng viên giải trí thì bọn họ cũng không để ý."
"Có khi còn nghĩ mình chém gió nữa là."
Một mặt là vì bản thân thầy Dư không có vết nhơ, anh vẫn luôn nói chuyện bằng tác phẩm, danh tiếng bên phía truyền thông rất tốt, mặt khác thì toàn bộ giới giải trí đều biết thầy Dư không tin vào ma quỷ...
Cho dù có đi với đạo sĩ thì tất cả mọi người chỉ nghĩ có lẽ anh nhận vai đạo sĩ nên mới đi học hỏi mấy thứ thôi.
Tên quỷ nghĩ như vậy, hắn lại đến trước mặt Dư Giang Hòa, giọng điệu vừa khoa trương vừa lố lăng: "Ôi! Thượng Đế của tôi, hãy để tôi nhìn xem, rốt cuộc thứ gì đã thay đổi người? Người chưa bao giờ tin vào ma quỷ mà —"
Lời còn chưa dứt, ánh mắt của thầy Dư – vốn đang ngồi trên sô-pha – đột nhiên hướng về phía hắn.
Tên quỷ hoảng hốt theo bản năng, hắn dịch sang chỗ khác một chút, sau đó lại thấy thầy Dư thu lại ánh mắt một cách tự nhiên, hắn bèn thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Hù chết quỷ rồi, còn tưởng thầy Dư tự dưng có thể thấy ma chứ!
Đương nhiên là Dư Giang Hòa không nhìn thấy ma quỷ, thế nhưng giác quan thứ sáu của anh đôi khi lại chuẩn xác đến lạ lùng.
Sau khi tên quỷ biên kịch bị dọa sợ thì cũng không dám chế linh tinh nữa, mãi đến khi Mạnh Thiểu Du thu dọn xong thì hắn mới rề rà đi theo sau lưng Mạnh Thiểu Du.
Đi theo cùng còn có chú chó Đại Hắc mà Mạnh Thiểu Du mang về.
Ngày hôm qua cậu vốn định siêu độ cho nó, thế nhưng sau khi siêu độ chú chó cũng không rời đi, mà ngược lại còn rúc vào bên chân Mạnh Thiểu Du.
Dù sao thì chú chó cũng không có chấp niệm, mà nó còn không làm hại người, nên Mạnh Thiểu Du cũng không ép buộc, cứ thế mà giữ chú chó lại.
Tên quỷ biên kịch vẫn đi theo bên cạnh Mạnh Thiểu Du, bọn họ đang trên đường tới nhà của thầy Dư.
Dọc đường đi hắn cũng không mở miệng nói chuyện, Mạnh Thiểu Du còn cảm thấy ngạc nhiên, quỷ biên kịch nhìn thoáng qua Dư Giang Hòa, chậm rì rì nói: "Ở bên cạnh thầy Dư, đâu có ai dám làm càn chứ?"
"Vậy à?"
Tên quỷ nghiêm túc gật đầu: "Lúc nào anh ấy cũng giữ dáng vẻ chính trực nghiêm nghị, đứng bên cạnh anh ấy thôi là tôi đã thấy kinh hồn bạt vía rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)