Sau khi tham dự lễ trao giải Ngọc Lan Vàng, hai người lại cùng nhau về nhà.
Sau khi tham dự lễ trao giải Ngọc Lan Vàng, hai người lại cùng nhau về nhà.
Họ cũng không quay về căn nhà Dư Giang Hòa đã mua, mà là trở về căn nhà cũ của nhà họ Dư – căn nhà nằm sát vách với nhà họ Nhâm.
Họ cũng không quay về căn nhà Dư Giang Hòa đã mua, mà là trở về căn nhà cũ của nhà họ Dư – căn nhà nằm sát vách với nhà họ Nhâm.
Họ vừa về đến nơi thì người nhà họ Nhâm đã chạy sang.
Họ vừa về đến nơi thì người nhà họ Nhâm đã chạy sang.
Họ cũng biết việc Mạnh Thiểu Du được đề cử, vì thế mà hôm nay ai nấy đều gác lại công việc rồi nhanh chóng trở về nhà.
Họ cũng biết việc Mạnh Thiểu Du được đề cử, vì thế mà hôm nay ai nấy đều gác lại công việc rồi nhanh chóng trở về nhà.
Mẹ Nhâm kéo tay Mạnh Thiểu Du cười tủm tỉm, bà nói: "Không hổ là cục cưng của mẹ, giỏi quá đi!" Vì cậu mà bà còn đặc biệt xem lại bộ phim.
Mẹ Nhâm kéo tay Mạnh Thiểu Du cười tủm tỉm, bà nói: "Không hổ là cục cưng của mẹ, giỏi quá đi!" Vì cậu mà bà còn đặc biệt xem lại bộ phim.
Lúc bấy giờ Mạnh Thiểu Du đạt được giải thưởng, bà lại tâng bốc diễn xuất trong phim của cậu không ngớt, khiến Mạnh Thiểu Du nghe mà có hơi ngại ngùng.
Lúc bấy giờ Mạnh Thiểu Du đạt được giải thưởng, bà lại tâng bốc diễn xuất trong phim của cậu không ngớt, khiến Mạnh Thiểu Du nghe mà có hơi ngại ngùng.
Mẹ Nhâm vừa khen vừa kéo lấy Mạnh Thiểu Du rồi nói: "Cả nhà biết chắc con sẽ đạt giải nên đã chuẩn bị quà cả rồi."
Mẹ Nhâm vừa khen vừa kéo lấy Mạnh Thiểu Du rồi nói: "Cả nhà biết chắc con sẽ đạt giải nên đã chuẩn bị quà cả rồi."
Nói xong bà lại kéo Mạnh Thiểu Du về nhà, cậu bèn nhìn sang Dư Giang Hòa.
Nói xong bà lại kéo Mạnh Thiểu Du về nhà, cậu bèn nhìn sang Dư Giang Hòa.
Lúc bấy giờ bà Nhâm mới nhớ ra Dư Giang Hòa cũng đứng bên cạnh.
Lúc bấy giờ bà Nhâm mới nhớ ra Dư Giang Hòa cũng đứng bên cạnh.
Nghĩ đến việc anh cũng đạt giải, hơn nữa còn giúp trao giải cho Mạnh Thiểu Du, bà bèn khen ngợi anh hai câu.
Nghĩ đến việc anh cũng đạt giải, hơn nữa còn giúp trao giải cho Mạnh Thiểu Du, bà bèn khen ngợi anh hai câu.
Ấy vậy mà bà vẫn không chịu buông Mạnh Thiểu Du ra, cứ như sợ Dư Giang Hòa sẽ lập tức bắt cóc cậu về nhà họ Dư vậy.
Ấy vậy mà bà vẫn không chịu buông Mạnh Thiểu Du ra, cứ như sợ Dư Giang Hòa sẽ lập tức bắt cóc cậu về nhà họ Dư vậy.
Mạnh Thiểu Du và Dư Giang Hòa thấy vậy thì nhìn nhau cười.
Mạnh Thiểu Du và Dư Giang Hòa thấy vậy thì nhìn nhau cười.
Mạnh Thiểu Du trở tay nắm lấy tay mẹ Nhâm rồi nói: "Con biết ba mẹ thương con mà, không phải bọn con đã chạy đến đây ngay đó sao?"
Mẹ Nhâm nghe vậy thì thấy ấm áp trong lòng.
Mẹ Nhâm nghe vậy thì thấy ấm áp trong lòng.
Bà cữ ngỡ con trai xa cách đã lâu nên sẽ không khỏi cảm thấy xa lạ với mình.
Bà cữ ngỡ con trai xa cách đã lâu nên sẽ không khỏi cảm thấy xa lạ với mình.
Đôi khi bà còn âm thầm so bì, không biết trong lòng Mạnh Thiểu Du thì nhà họ Nhâm hay Dư Giang Hòa quan trọng hơn? Lúc bấy giờ cậu lại nói như vậy khiến mẹ Nhâm an tâm hơn rất nhiều.
Đôi khi bà còn âm thầm so bì, không biết trong lòng Mạnh Thiểu Du thì nhà họ Nhâm hay Dư Giang Hòa quan trọng hơn? Lúc bấy giờ cậu lại nói như vậy khiến mẹ Nhâm an tâm hơn rất nhiều.
Người nhà họ Nhâm vô cùng cẩn thận mà xây dựng một bầu không khí gia đình họ chưa từng có với Mạnh Thiểu Du.
Người nhà họ Nhâm vô cùng cẩn thận mà xây dựng một bầu không khí gia đình họ chưa từng có với Mạnh Thiểu Du.
Tuy bố và anh trai không giỏi thể hiện ra ngoài, nhưng từng hành động của họ đều bày tỏ mong ước được gần gũi với Mạnh Thiểu Du, nên cậu cũng không cảm thấy khó xử.
Tuy bố và anh trai không giỏi thể hiện ra ngoài, nhưng từng hành động của họ đều bày tỏ mong ước được gần gũi với Mạnh Thiểu Du, nên cậu cũng không cảm thấy khó xử.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


