Đạo diễn: (╯‵□′)╯︵┴─┴
[Xin lỗi tôi đã cười phá lên một cách không phúc hậu.]
[Đến rồi đến rồi, cô gái snack cay cô ấy lại đến rồi.]
[Tôi xin gọi cô ấy là khách mời hoang dã của chương trình tạp kỹ này.]
[Khách mời hoang dã: Tôi sẽ mãi mãi theo dõi các người… mãi mãi…]
[Ha ha ha, có mùi vị đó rồi đấy.]
“Tất cả mọi người!”
Đạo diễn nghiến răng nghiến lợi tuyên bố: “Chuyển kênh.”
Khách mời 1: “Đã rõ!”
Khách mời 2: “Đã rõ!”
Bên chỗ khách mời 3 tín hiệu không tốt lắm, sau một trận ong ong, cô nhíu mày hỏi.
“Nghe không rõ nghe không rõ… Đạo diễn ông nói gì cơ?”
Bị ép đến phát điên, đạo diễn trực tiếp thiết lập kênh mã hóa.
Một lúc sau, mọi người đều đã vào hòm hòm.
Đạo diễn: “Mọi người đều vào hết chưa?”
“Có nhận được tin nhắn của tôi không?”
“Nhận được xin trả lời.”
Các khách mời: “Đã rõ!”
Lộc Lăng: “Nhận đồ đệ!”
Đạo diễn sụp đổ hét lớn.
“Có thôi đi không hả?”
“Cô là ác quỷ sao? Kênh mã hóa mà cô cũng xâm nhập được?”
Làm nghề đạo diễn bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy ngôi sao nào khó chơi như vậy.
Đúng là điên rồi!
Bên kia bộ đàm, Lộc Lăng cười nhạt.
“Đậu Đậu, tôi nói cho ông biết, ông thật sự quá có mắt nhìn người rồi.”
“Sùng bái tôi thì phải nói to lên chứ.”
Đạo diễn một tay bấm chặt nhân trung, mới cố nhịn không ngất đi.
Ông ta tên là Hách Đậu, đó là vì bố họ Hách mẹ họ Đậu.
Từ trước đến nay, ông ta đều cảm thấy tên mình rất có ý nghĩa sâu xa.
Rất tự hào.
Nhưng Lộc Lăng cái đồ sao chổi kia, thế mà gọi ông ta là gì?
Đậu Đậu?
Đậu Đậu cái con khỉ ấy!!!
Bình luận.
[Ha ha ha ha, Đậu Đậu là cái quỷ gì vậy?]
[Hách Đậu trong nháy mắt biến thành rất hài hước.]
[Cứu mạng! Tôi thật sự sắp cười chết trong phòng livestream này rồi.]
[Khách mời hoang dã đúng là nhân tài, đề nghị cho lên chính thức.]
[Lên chính thức +1.]
[+111111111…]
Rất nhanh, vài từ khóa kỳ lạ đã leo lên bảng tìm kiếm nóng.
Khách mời hoang dã của “Ngôi Sao Làm Thuê Thiên Tuyển”!
Hách Đậu vs Rất hài hước
Khách mời hoang dã rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Khách mời hoang dã giết tôi rồi!
…
Còn đạo diễn Hách Đậu, thì đã hoàn toàn sụp đổ.
Ông ta cố nhịn cảm giác chóng mặt, tức tối gọi điện thoại cho Diệp Tinh.
“Tôi nói này người đại diện Diệp, cô có thể quản lý cái đứa ất ơ nhà cô được không?”
Diệp Tinh nghi hoặc và ngơ ngác: “Đứa ất ơ nào nhà tôi?”
“Lộc Lăng, Lộc Lăng đó!” Hách Đậu sụp đổ hét lớn.
“Cái đứa ất ơ Lộc Lăng đó!”
Diệp Tinh: “…”
“Ồ, con bé đó à.”
“Nó làm sao?”
Hách Đậu đau đầu như búa bổ: “Cô ta sáng sớm đã đến hiện trường phát sóng trực tiếp chương trình của tôi, liên tục phá đám, liên tục phá đám, chương trình của tôi không thể tiến hành tiếp được nữa rồi.”
“Tôi nói cho cô biết, cô ta làm thế này là phạm pháp.”
“Phạm pháp rồi!!!”
Diệp Tinh nhắm nghiền hai mắt, suýt nữa thì bị chọc tức chết tươi.
Hít sâu một hơi, hỏi: “Nó làm gì rồi?”
Hách Đậu: “Cô ta cứ nhìn thấy tôi là đi theo tôi, chúng tôi vừa chạy kịch bản là cô ta lại chạy tới hóng hớt.”
“Cô mau lôi cô ta đi đi, ngay lập tức!”
“…”
Diệp Tinh: “…”
Diệp Tinh nói: “Các người cứ quay phần của các người, đừng để ý đến nó.”
“Nó cùng lắm chỉ hóng hớt ăn dưa, xả stress chút thôi.”
“Ai nói vậy?” Giọng Hách Đậu đột ngột cao vút, “Chúng tôi dùng bộ đàm giao tiếp, cô ta cứ nghe lén, còn xen mồm vào.”
“Vậy các người mã hóa đi.”
“Mã hóa rồi chứ.” Hách Đậu sắp sụp đổ đến nơi, “Đã mã hóa từ lâu rồi.”
Diệp Tinh không tin, “Đạo diễn Hách Đậu, ông nói thế hơi giật gân rồi đấy, ông đã nói là kênh mã hóa, nó xen mồm vào kiểu gì?”
“Cô ta bẻ khóa mật mã của chúng tôi rồi!” Hách Đậu tức giận hét lên, “Mật mã tôi vắt óc suy nghĩ mới đặt ra, cô ta bẻ khóa trong vài giây.”
“Cô nói xem cô ta có phải là ác quỷ không!”
“Không, cô ta quả thực còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.”
Diệp Tinh khiếp sợ: “Nó lợi hại thế cơ à?”
Hách Đậu: “…”
Hách Đậu càng tức hơn, “Diệp Tinh cô có biết cô đang nói gì không?”
“Bây giờ là lúc thảo luận xem cô ta có lợi hại hay không sao?”
“Mới vài giây đã bẻ khóa được rồi.” Diệp Tinh lại cảm thán.
“Đỉnh thật!”
Hách Đậu: “!!!”
Hách Đậu cảm thấy mình sắp điên rồi.
Ông ta hít sâu một hơi, ra tối hậu thư cho Diệp Tinh: “Cô và tôi đều biết rõ trong lòng, Lộc Lăng chính là nhắm vào Cố Niệm Thần mà đến.”
“Cô tốt nhất nên khuyên nhủ đi, hai người họ thật sự hết hy vọng rồi.”
Diệp Tinh bĩu môi, “Hết hy vọng thì tốt.”
“Cố Niệm Thần cái thứ đó không phải là đồ tốt.”
“Nhân phẩm quá tồi.”
Hách Đậu: “…”
Hách Đậu hoàn toàn sụp đổ, trực tiếp gầm lên.
“Diệp Tinh, cô có thể nắm bắt được trọng tâm lời tôi nói không?”
“Bây giờ tôi đang thảo luận với cô về nhân phẩm của Cố Niệm Thần tốt hay xấu sao?”
Diệp Tinh vẫn câu nói đó: “Vậy lần sau các người nhìn thấy Lộc Lăng, các người tránh xa ra một chút đi.”
Hách Đậu: “…”
Đàn gảy tai trâu đúng không?
Đang định mở miệng, lại bị Diệp Tinh giành trước một bước.
“Đạo diễn Hách Đậu, bên tôi còn có việc, không nói nữa nhé.”
“Tạm biệt!”
Nói xong, “bốp” một tiếng, cúp điện thoại.
Hách Đậu: (Tức giận)
Tức chết ông ta rồi, thật sự tức chết ông ta rồi.
Một lúc sau, Hách Đậu mới nhận ra, Diệp Tinh đây là đang trả thù ông ta.
Hôm đó, sau khi Lộc Lăng bị ông ta đuổi ra ngoài, Diệp Tinh đã gọi điện thoại cho ông ta.
Ông ta thừa nhận, lúc đó ông ta nói chuyện không được dễ nghe cho lắm, nhưng những gì ông ta nói đều là sự thật mà.
Phiền chết đi được!
Đúng lúc này, trợ lý Tiểu Cao vừa vặn chạy tới tìm ông ta.
Tiểu Cao vẻ mặt rất sốt ruột: “Đạo diễn! Không xong rồi đạo diễn!”
“Hoảng cái gì?” Hách Đậu bực dọc nói.
“Trời sập rồi hay sao?”
“Không phải.” Tiểu Cao nói: “Cái cô… cái cô Lộc Lăng đó, cô ta đi về phía đường Nam Trung Tâm rồi, sắp đụng mặt một khách mời của chúng ta rồi.”
“Tôi lo cô ta sẽ gây chuyện.”
“Cái gì?” Đạo diễn giật mình: “Phía trước là khách mời nào?”
Tiểu Cao: “Là Lăng Nguyệt Nhi, cô ấy đang hát rong trên phố.”
Hách Đậu vội vàng ghé sát vào màn hình giám sát nhìn một cái.
Trong phòng livestream của Lăng Nguyệt Nhi tạm thời chưa phát hiện ra bóng dáng Lộc Lăng.
Ông ta hơi thở phào nhẹ nhõm.
“Vẫn chưa đến vẫn chưa đến.”
“Nhanh lên, sắp xếp người đi cản lại, bất kể dùng cách gì, cũng phải chặn Lộc Lăng lại.”
Tiểu Cao nhận lệnh, vội vàng chạy ra ngoài.
Nhưng rất nhanh, lại chạy về.
Vẻ mặt hớn hở: “Không cần đi nữa đạo diễn, Lộc Lăng đi rồi.”
Đạo diễn: “Đi rồi?”
Tiểu Cao hưng phấn nói: “Cô ta quét mã một chiếc xe đạp điện công cộng, đổi đường đi rồi.”
“Chắc là sẽ không phá đám nữa đâu.”
“Tốt quá rồi!”
Đạo diễn lại luôn có một loại dự cảm không lành.
Luôn cảm thấy.
Nếu không có gì bất ngờ, thì sắp có bất ngờ rồi.
Quả nhiên.
Vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trên màn hình giám sát.
Lại lại lại là cái đồ sao chổi Lộc Lăng kia.
Lộc Lăng lượn lờ cả buổi sáng, hơi mệt rồi.
Thế là cô quét mã một chiếc xe đạp điện công cộng, tiếp tục lượn lờ.
Lúc lượn đến một ngã tư, đèn xanh chỉ còn lại năm giây cuối cùng.
Đủ rồi, Lộc Lăng quyết định tăng tốc lao qua.
Nhưng cô vạn vạn không ngờ tới, chiếc xe ba gác phía trước thế mà lại dừng lại ngay trước ngã tư.
Lộc Lăng vội vàng phanh gấp, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Chỉ nghe “Rầm!” một tiếng, chiếc xe điện nhỏ của Lộc Lăng tông mạnh vào chiếc xe ba gác phía trước.
Người lái xe ba gác mất trọng tâm, cơ thể ngửa mạnh ra sau.
Anh ta cố gắng giữ thăng bằng, nhưng cuối cùng vẫn mất thăng bằng, cả người ngã chổng vó vào trong thùng xe ba gác với một tư thế vô cùng buồn cười.
Chỉ lộ ra một đôi chân chổng lên trời.
Lộc Lăng vội vàng xuống xe xem thử.
Một người đàn ông chật vật bò ra từ trong thùng xe, trên người dính đầy máu đỏ tươi.
Nói:
“Cảm giác đẩy lưng mạnh thật đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)