Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô chống khuỷu tay lên mặt bàn, day ấn đường, khóe mắt liếc thấy một góc màu xám. Cô nghiêng đầu, Úc Tắc Hành đang từ cầu thang đi xuống.
Anh mặc bộ đồ ở nhà, chất liệu mềm mại rộng rãi, càng làm tôn lên tay chân thon dài. Tay anh cầm cốc nước, dáng vẻ lười biếng tùy ý.
Diệp Vũ Trăn nhìn thấy anh, lau nước mắt, ngại ngùng nói: "Tắc Hành cũng ở nhà à."
"Dì Diệp." Úc Tắc Hành gật đầu, chào hỏi đối phương.
Tối qua anh nghe thấy Kiều Thù gọi điện thoại, cũng nhìn thấy tin tức giải trí về bố vợ, nên có thể đoán được Diệp Vũ Trăn đến nhà là vì chuyện gì.
Kiều Thù một tay chống má, mím môi cười khẽ, giọng nói dịu dàng ân cần: "Xuống rót nước sao? Chuyện này anh nói với dì Sở một tiếng là được, anh muốn gì dì ấy đều có thể mang lên cho anh, không cần phải đích thân xuống đâu."
Ý của "không cần đích thân xuống" chính là, đừng có xuống.
Úc Tắc Hành nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của cô, anh ôn tồn nói được, sau đó bước tới.
Dì Sở nghe thấy tiếng bèn đi tới hỏi thăm: "Cậu muốn uống nước gì? Trà mới được gửi tới gần đây rất ngon, là trà đầu mùa mới hái, uống vào ngọt hậu tươi mát lắm."
"Không cần đâu, để con tự làm."
Anh ấn nút lấy nước, hai tay chống lên mặt bàn, đợi nước đầy. Anh cầm cốc nước đi lên lầu, trước khi đi còn chào Diệp Vũ Trăn, bảo họ cứ tiếp tục trò chuyện.
Diệp Vũ Trăn nhìn theo bóng lưng khuất dần của Úc Tắc Hành đến ngẩn người, bà cúi đầu, vẻ mặt bi thương: "Tiểu Thù, dì thật ngưỡng mộ con, Tắc Hành bao nhiêu năm nay vẫn luôn không có người phụ nữ nào khác."
Về điểm này, Kiều Thù giữ thái độ hoài nghi.
Rốt cuộc là không có hay là chưa bị phát hiện, có thể anh chỉ cao tay hơn Kiều Minh Kiệt, mấy chuyện lăng nhăng kia không bị người ta tung lên mạng mà thôi. Chỉ là nhìn vào hiện tại, anh không có dấu hiệu ngoại tình.
"Anh ấy có vợ rồi." Cô nhàn nhạt nói.
Diệp Vũ Trăn ngẩn ra: "Hả?"
Kiều Thù vỗ vỗ mặt bàn: "Là xe đua của anh ấy."
Anh đối với xe đua còn kiên nhẫn hơn nhiều so với vợ.
Diệp Vũ Trăn dở khóc dở cười, bà rút khăn giấy lau nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Nếu bố con có được một nửa sự chuyên tâm của nó thì tốt biết mấy."
Nụ cười của Kiều Thù cứng đờ, bàn tay đang nắm chặt lại buông ra. Cô cầm cốc nước lên uống để che giấu, vở kịch này mỗi lần diễn đến đoạn này là cô sắp không trụ nổi nữa.
Sự kiên nhẫn sắp cạn kiệt khiến cô nhíu chặt mày.
Nước làm ướt môi, khi ngước mắt lên, cô lại nhìn thấy Úc Tắc Hành đang đi xuống lầu. Anh đeo tai nghe Bluetooth, vẻ mặt nghiêm túc tập trung, dường như đang nói chuyện với ai đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










