Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bướm Thủy Tinh Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Đi theo ông cụ xã giao trái phải cũng tàm tạm rồi, cô cầm một ly sâm panh, rút lui khỏi sân khấu, đi về phía ban công, dựa vào lan can điêu khắc đá để xoa dịu sự khó chịu do đứng lâu.

Khuôn mặt cô ẩn trong bóng tối, không còn nụ cười cố tình nhếch lên, khí chất rực rỡ mà lạnh lùng.

Cô chăm chú nhìn ngàn vạn ánh đèn phía xa, đáy mắt trống rỗng, khóe mắt đuôi mày điểm chút mệt mỏi.

Một bộ lễ phục màu trắng phấn, eo thắt lại như cánh bướm, dây áo đính đá nhỏ lấp lánh tỏa sáng, tôn lên khuôn mặt càng thêm rực rỡ động lòng người.

Trong lúc thất thần, Kiều Thù nhìn thấy một chiếc xe xé toạc màn đêm lao tới, không hề giảm tốc độ.

Cô không nhìn rõ biển số, nhưng xe thì cô nhận ra, cả nước cũng chẳng tìm được mấy chiếc.

Cửa xe mở ra, Úc Tắc Hành bước xuống xe.

Sao chỗ nào cũng có anh vậy?

Kiều Thù rũ mắt, lạnh lùng nhìn anh, không rõ mục đích anh đến đây là gì. Như có cảm giác, Úc Tắc Hành cảm nhận được ánh nhìn của cô, bỗng ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt cô đang nhìn mình chằm chằm.

Cô không cảm thấy chột dạ, ngược lại càng nhìn lại lạnh lùng hơn. Người lạ có khi còn thân thiện hơn vợ chồng họ, ít nhất trong lúc này, vì phép lịch sự cũng sẽ gật đầu cười cười.

Kiều Thù cho rằng việc mình không quay đầu đi, để lại cho anh một cái gáy đã là nể mặt anh lắm rồi.

Úc Tắc Hành ăn mặc rất có gu, kiểu âu phục dù có nhàm chán tẻ nhạt đến đâu, mặc lên người anh cũng tạo ra cảm giác khác biệt, một nửa là nhờ vóc dáng của anh, một nửa là nhờ khuôn mặt đó.

Nhìn nhau một lát, Úc Tắc Hành cúi đầu nhấc chân đi vào trong, Kiều Thù thì thu hồi tầm mắt, im lặng một lát, cô đứng thẳng dậy, sau khi hồi phục chút sức lực, lại lấy lại tinh thần hòa vào đám đông.

Kiều Thù nhìn thấy Úc Tắc Hành bên cạnh Kiều Chấn Khải, họ đang trò chuyện, Kiều Chấn Khải vỗ vỗ vai anh, cười nhạt vẻ tán thưởng.

Cô nhìn từ xa, cho đến khi ông cụ nhìn thấy cô, cô nở nụ cười, mắt cong như trăng sáng. Ông cụ ra hiệu cho cô qua, Úc Tắc Hành đứng bên cạnh bình tĩnh nhìn cô.

Kiều Thù đi tới, giọng ngọt ngào hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

"Đến làm tài xế cho em, chú Tần tối nay xin nghỉ rồi, con gái chú ấy tối nay có buổi biểu diễn. Anh gọi điện cho em nhưng em không nghe." Úc Tắc Hành ôn tồn nói.

Điện thoại nằm trong ví cầm tay, im hơi lặng tiếng, cô chợt nhớ ra điện thoại mình để chế độ im lặng, cô khẽ à một tiếng: "Em ngồi xe ông nội về là được rồi, chút chuyện nhỏ này sao dám làm phiền anh."

"Chuyện của em thì làm gì có chuyện nhỏ."

Lúc này đây, lẽ ra Kiều Thù nên giả vờ giận dỗi liếc anh một cái, nhưng chỉ mới nghĩ thôi dịch vị đã trào lên, dù thế nào cũng không thốt nên lời.

Cô cười tươi hơn, khóe môi cong lên thật cao: "Anh chỉ được cái dỗ em thôi."

Kiều Chấn Khải đặt tay lên lưng Úc Tắc Hành nói: "Có lòng là tốt, đợi các con đến tuổi này của ông sẽ hiểu, vợ chồng là mối quan hệ thân mật nhất, cần phải dụng tâm vun đắp."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc