Thời Minh Thanh, giai đoạn Ung Chính - Càn Long từng thịnh hành việc mô phỏng đồ sứ Nhữ Diêu thời Tống. Màu men Nhữ Diêu được mệnh danh là "vũ quá thiên thanh" (màu trời xanh sau cơn mưa), sắc trạch ôn nhuận như ngọc, vân rạn càng cua trên mặt men giống như tinh thể sương tuyết.
Hàng nhái thời Minh Thanh có kỹ thuật trưởng thành hơn, khiến cho mặt men đồng đều, xương gốm mỏng nhẹ.
Bởi vì thời Minh Thanh cố ý mô phỏng, cộng thêm việc khắc chìm năm tháng, chỉ dựa vào mắt thường thì rất khó phân biệt.
Kiều Khai Vũ bị nói trúng tim đen, mở miệng cười: "Vậy theo em thấy, nó thuộc thời kỳ nào? Anh cũng sợ là đồ do thời dân quốc làm ra, thế thì anh lỗ to rồi."
Kiều Thù nghiêng đầu, những sợi tóc mềm mại lướt qua vai, cô cười duyên dáng: "Rốt cuộc là anh thu vào bao nhiêu?"
Kiều Khai Vũ giơ lên một ngón tay.
"Màu men hơi xanh lam, mặt men trong suốt bóng mượt, nhìn giống như thời Ung Chính. Tình hình cụ thể thế nào anh cứ gửi sang chỗ em, cần phải dùng máy móc để kiểm tra."
"Có câu này của em là anh yên tâm rồi."
Kiều Khai Vũ đóng hộp lại, tâm trạng sảng khoái, ánh mắt rơi trên người cô em họ này.
Kiều Thù không phải em ruột của anh ta, anh ta có một em trai ruột, nhà họ Kiều bọn họ chỉ có mỗi cô con gái này, trước khi kết hôn cô luôn được nuôi dưỡng dưới gối ông cụ.
Cô khéo miệng biết nói chuyện, rất được lòng ông cụ.
Kiều Khai Vũ gọi trợ lý vào.
Một người đàn ông trẻ tuổi bước vào văn phòng, ánh mắt theo bản năng lệch đi, va phải đôi mắt cười như không cười kia, cậu ta hoảng hốt dời tầm mắt: "Chào cô chủ nhỏ."
"Chào cậu nhé."
Kiều Thù tì cằm lên gối ôm, lười biếng như mèo, cô đưa tay ra chào hỏi: "Vé lần trước cậu đã cướp được chưa?"
Trợ lý cúi đầu, trên mặt ửng đỏ: "Phải nhờ cô chủ nhỏ đánh tiếng giúp tôi mới lấy được vé, thật không biết phải cảm ơn cô thế nào."
Kiều Thù cong mắt cười khẽ: "Giúp được cậu tôi cũng rất vui."
"Thật sự cảm ơn cô..."
Kiều Khai Vũ đưa cái hộp qua, cắt ngang cuộc đối thoại của họ: "Hôm nay gửi qua đó, cậu đích thân đi, lấy được kết quả kiểm tra rồi hãy về."
"Người chỗ anh sắp bị em mua chuộc hết rồi." Kiều Khai Vũ nói đùa nửa thật nửa giả.
Kiều Thù khẽ chớp mắt: "Ai bảo anh là anh cả em kính trọng nhất chứ, đối tốt với họ một chút, họ làm việc thay anh cũng sẽ tận tâm hơn."
Cô chính là như vậy, làm người làm việc kín kẽ không một kẽ hở, khiến người ta cảm thấy thoải mái thuận lòng.
Nhưng Kiều Khai Vũ biết rõ hơn ai hết, cô em gái này của anh ta giống như pháo hoa rực rỡ trong đêm, trông thì chói lọi ấm áp, nhưng chạm vào lại lạnh lẽo vô cùng.
Nói đi cũng phải nói lại, người nhà họ Kiều bọn họ ai mà chẳng như thế.
Kiều Khai Vũ hỏi: "Tối nay về nhà ăn cơm, Úc Tắc Hành sẽ đến chứ?"
Kiều Thù kết hôn vào hai năm trước, không phải do tình cảm chín muồi, mà là nghe theo sự sắp xếp của gia đình, gả cho con trai thứ hai của nhà họ Úc là Úc Tắc Hành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


