Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bướm Thủy Tinh Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Sau đó gỡ mặt nạ, rửa sạch, bắt đầu từ tinh dầu, lại tiếp tục một quy trình dưỡng da mặt mới.

Ở những việc khác có lẽ Kiều Thù thiếu kiên nhẫn, nhưng riêng việc này, cô kiên trì suốt bao năm như một.

Cô đẩy cửa bước ra khỏi phòng tắm, chạm mặt Úc Tắc Hành đang đi vào phòng ngủ.

Anh đã tắm xong, mặc bộ đồ ở nhà màu vải lanh, chất liệu mềm mại thoải mái, ống quần rộng rủ xuống đôi chân dài thẳng tắp. Anh tùy ý vuốt mái tóc ngắn bồng bềnh, dáng vẻ chuẩn bị lên giường đi ngủ.

"Khoan đã." Kiều Thù gọi giật anh lại.

Úc Tắc Hành dừng bước nhìn cô, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, chờ đợi câu nói tiếp theo của cô.

Kiều Thù lên tiếng: "Anh sang phòng bên cạnh ngủ đi. Em quen ngủ một mình rồi, có người nằm cạnh sẽ không ngủ được."

Úc Tắc Hành biết rõ còn cố hỏi: "Tối qua em mất ngủ à?"

Tối qua cô ngủ vừa nhanh vừa say, ngược lại là anh phải mất rất lâu mới quen được với ánh đèn.

"Tại sao tối qua em ngủ được, anh không rõ sao? Nhưng hôm qua là đủ rồi, em không định lặp lại chuyện đó tối nay đâu, cho nên chia phòng ngủ là tốt cho cả hai. Tuy em cũng rất muốn sang phòng bên cạnh, nhưng anh biết đấy, em mắc tật lạ giường."

Cô thở dài, bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ như thể rất áy náy vì đành để anh chịu thiệt thòi vậy.

Công chúa luôn có đủ loại tật xấu này nọ. Suốt hai năm chung sống sau kết hôn, Úc Tắc Hành đã lĩnh giáo từng chút một.

Anh tự thấy khả năng chịu đựng của mình khá tốt, có lẽ là nhờ vào sự nghiệp của bản thân.

Anh bước vào trong, mỗi bước chân của anh làm đôi mày Kiều Thù nhíu chặt thêm một chút, như thể lãnh địa riêng tư của cô đang bị xâm phạm.

Nhưng tối qua, thứ anh xâm phạm đâu chỉ có mỗi lãnh địa riêng tư của cô.

Úc Tắc Hành nói: "Anh không có thói quen ngủ riêng. Hai năm kết hôn chúng ta chưa từng làm vậy, hôm nay cũng sẽ không ngoại lệ. Anh cứ nghĩ chúng ta đã hòa hợp rồi chứ, những thói quen trước khi ngủ của em, anh đều chấp nhận cả mà."

Trước hai chữ "thói quen", anh khựng lại một nhịp, ý tứ vô cùng rõ ràng.

Kiều Thù lập tức phản bác: "Anh tưởng anh không có tật xấu gì sao? Cánh tay anh vừa nặng vừa cứng, sáng nay em còn tưởng mình bị bóng đè nữa."

Giọng Úc Tắc Hành vẫn đều đều: "Vậy sao? Xin lỗi nhé."

Anh bước tới bên giường, vén chăn nằm xuống, giữ khoảng cách với Kiều Thù rồi nói: "Nếu em thấy lời xin lỗi chưa đủ thành ý, tối nay anh sẽ để em đè lại."

Kiều Thù mím chặt môi, cố nén cơn giận xuống. Cô bước nhanh tới, nằm xuống phía bên phải rồi đeo phắt cái bịt mắt lên, nhưng dù thế nào cũng không tài nào chợp mắt nổi.

Cô toàn phải chịu ấm ức, từ lúc Úc Tắc Hành trở về đến giờ chẳng có chuyện gì vừa ý cả.

Kiều Thù không nhìn thấy nhưng vẫn cảm nhận được sự hiện diện của anh vì thân nhiệt đàn ông vốn cao hơn phụ nữ.

Anh nằm im bất động, không một tiếng ồn, không cho cô bất cứ cơ hội nào để gây sự, hệt như một ngọn núi lửa đang ngủ say.

Úc Tắc Hành nhắm mắt nhưng chưa buồn ngủ, anh cảm nhận được ánh sáng đèn.

Hồi mới cưới anh cũng chẳng quen, đệm thì quá mềm, vỏ chăn quá trơn, ánh đèn lại chói mắt. Sau này anh mới dần thích nghi với những thứ đó.

Dù sao đã kết hôn rồi thì việc dung hòa thói quen sinh hoạt của cả hai là chuyện rất bình thường.

Nửa tiếng trôi qua.

Kiều Thù mở mắt rồi lại nhắm mắt, hoàn toàn không buồn ngủ. Trong lòng cô đè nén một cục tức chưa được giải tỏa, cứ trằn trọc mãi.

Nghĩ đến chuyện ông cụ trách móc, những lời bóng gió của người nhà trên bàn ăn, chuyện anh biến mất mấy tháng rồi đột ngột xuất hiện như một lẽ đương nhiên...

Tại sao cô phải nhịn anh chứ?

Cảm xúc dâng trào, giây tiếp theo cô định tháo bịt mắt ra, quyết tâm đuổi anh cút khỏi phòng mình bằng mọi giá.

Bỗng nhiên, một cánh tay vươn ngang qua, bàn tay siết chặt lấy eo cô. Lực tay rất mạnh, dễ dàng kéo cô lại rồi đè xuống dưới thân.

Úc Tắc Hành chống tay phía trên người Kiều Thù, tay còn lại chặn động tác tháo bịt mắt của cô, ghì chặt lấy cổ tay cô.

Kiều Thù sững sờ, trong bóng tối, cô thở dốc hai nhịp, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông phía trên.

"Công chúa của chúng ta vẫn chưa hết giận sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc