Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bug Tình Yêu Của Đại Thần Cao Lãnh Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

“Em không thấy túi của anh ấy ở đó, chứ có phải cố tình ngồi lên đâu!” Tiểu C thấy oan ức, gân cổ lên cãi: “Với lại, chỉ là một cái ô xấu xí thôi mà, Fish sẽ không trách em đâu. Đừng có mà xem thường tình đồng đội đường dưới của bọn này nhé, lũ khốn.”

Will nghe mà khóe miệng giật giật: “Dù hỏng Fish còn kiểm tra một chút, chứ cậu mà chết trước mặt cậu ta, cậu ta còn chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái đâu.”

Từ Y Đồng chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.

Dư Qua trước nay luôn là một người lạnh lùng và quyết đoán.

Thế nên thật lạ lùng, Từ Y Đồng lại có thể phát hiện trên gương mặt anh một nét gì đó giống như… do dự?

Cô tò mò nhìn anh.

Dư Qua im lặng một chút, không giải thích quá trình, nói thẳng: “Ô của cô hỏng rồi.”

“Ồ.”

Hóa ra là chuyện này.

Đúng là mừng hụt.

Từ Y Đồng chẳng biết nói gì cho phải.

Cô nghĩ một lát, rồi làm ra vẻ mặt tiếc nuối: “Haiz, cái ô đó, em cũng khá thích nó đấy.”

“Xin lỗi.” Dư Qua lấy điện thoại ra, mở khóa: “Bao nhiêu, tôi chuyển khoản cho cô.”

“Thôi thôi, em không cần tiền của anh đâu.” Từ Y Đồng vội ngăn anh lại, giả vờ giả vịt: “Anh cũng không cần phải xin lỗi em đâu, dù sao thì vốn dĩ anh cũng đâu có muốn lấy, là em sợ anh dầm mưa, sợ anh bị cảm, nên mới cứng đầu nhét dù cho anh, hỏng rồi cũng không thể trách anh được.”

Lời này, trước hết thể hiện sự rộng lượng, sau đó lại vừa khéo léo bộc lộ được chút tủi thân nho nhỏ, một sự giả tạo có chừng mực.

Từ Y Đồng rất hài lòng với màn ứng biến tại chỗ của mình.

EQ cao thật đấy Từ Y Đồng ơi! Cô có chút đắc ý nghĩ, liệu Dư Qua có vì áy náy mà đồng ý hẹn hò với mình một buổi không nhỉ?

Cô lén liếc nhìn biểu cảm của anh.

Dư Qua đứng im vài giây, không hiểu một câu hỏi chỉ có hai chữ, sao cô có thể luyên thuyên trả lời một tràng dài như vậy.

Nhưng, anh cũng không hiểu, vì một cái ô, tại sao anh lại có đủ kiên nhẫn để lãng phí thời gian với cô ở đây lâu đến thế.

Dư Qua không nói gì thêm, lạnh lùng dời tầm mắt: “Vậy tôi đi đây.”

Từ Y Đồng: “?”

Cô ngớ người, lao tới: “Này, anh đừng đi vội! Em vẫn chưa nói xong!”

Bị chặn lại, Dư Qua dừng bước, nghiêng mặt, rũ mi nhìn cô: “Chuyện gì?”

Mặt Từ Y Đồng lúc đỏ lúc trắng, uất ức muốn hộc máu.

“Em…”

Cô phải nói thế nào đây, rằng cô muốn ở cạnh anh thêm một chút, nhân tiện đề nghị một cơ hội hẹn hò một cách thật tự nhiên.

Đầu óc Từ Y Đồng xoay chuyển nhanh chóng: “Em muốn xem cái ô của em hỏng đến mức nào rồi, có sửa được không. Đây là quà mẹ tặng em…”

Vì nói dối, Từ Y Đồng chột dạ liếc mắt đi nơi khác: “Dù sao thì nó cũng rất có ý nghĩa, không thể vứt đi bừa bãi được.”

Anh không nói gì.

Từ Y Đồng nhìn sắc mặt anh: “Anh có tiện đưa em đi xem không?”

Không gian nhất thời im lặng.

Từ Y Đồng từ từ hạ tay xuống, tâm trạng sa sút, cô tránh đường, buồn bã nói: “Thôi được rồi, không tiện thì thôi vậy…”

“Phòng nghỉ.”

Từ Y Đồng hơi khó hiểu: “Hả?”

Thấy cô lại ngẩn ra, Dư Qua không nhìn cô nữa, vẻ mặt và giọng điệu vẫn bình thản: “Đi không?”

?!!!

Từ Y Đồng sững sờ một lúc, nhìn bóng lưng anh thẳng thừng rời đi, cô vội vàng đuổi theo: “Đi chứ đi chứ! Đương nhiên là em đi rồi!”

Cô khúc khích cười ngốc nghếch hai tiếng.

Dư Qua liếc cô một cái.

Lúc này Từ Y Đồng đã hoàn toàn quên mất cây dù “quan trọng” với mình đến mức nào, thậm chí còn không nhận ra ánh mắt của Dư Qua.

Cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, bước đi tung tăng, đến từng sợi tóc cũng ánh lên vẻ vui sướng.

Còn về cậu em trai xui xẻo vẫn đang bị mắng ở đâu đó, Từ Y Đồng đã sớm quẳng ra sau đầu.

Chỉ có thể trách Trần Du Chinh không có bản lĩnh, không thể trách Dư Qua, và càng không thể trách cô được.

Đặt em trai và Dư Qua lên bàn cân, đương nhiên là phải chọn Tiểu Ngư vô điều kiện rồi.

Khóe miệng Từ Y Đồng không thể kiểm soát mà cứ cong lên, trong đầu chỉ còn lại suy nghĩ này.

Cửa phòng nghỉ của OG bị đẩy ra, thấy người đến là Dư Qua, A Văn lại cúi đầu lướt diễn đàn tiếp.

Quản lý vừa đi đi lại lại vừa gọi điện thoại một cách bực bội. Tiểu C vừa ăn bim bim, vừa cùng Will thảo luận về trận đấu vừa rồi.

Hai giây sau, Từ Y Đồng nghiêng người, vịn vào khung cửa, thò đầu vào, cười toe toét chào một tiếng: “Hi! Chào mọi người, tôi vào được không ạ~”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc