Biên tập: An Linh
Hiệu đính: Xiaoxin
Khương Vũ nhìn thấy anh chàng đẹp trai quay trở lại hình như đã biến thành một người khác, nhưng nhìn kĩ thì có vẻ cũng không khác mấy, vẫn là cái áo may ô đi biển hoa hòe hoa sói với chiếc quần dài.
Chẳng qua trên đầu đội thêm cái nón lưỡi trai che đi đôi mắt.
Khương Vũ vốn đã váng đầu nên nhìn không rõ lắm. Thế nên cô cũng không để ý.
“Xong rồi?”
“Ừ, tôi mời em hai chai bia.”
Khương Vũ cười duyên với anh: “Cảm ơn.”
Cừu Lệ nhìn thấy hộp thuốc lá dành cho nữ trên bàn, sắc mặt tối sầm. Anh cầm hộp thuốc lên, ném thẳng vào thùng rác.
Khương Vũ sửng sốt hỏi: “Anh làm gì vậy?”
Mặt Cừu Lệ không cảm xúc, trả lời bằng tiếng Anh: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe, nhất là con gái.”
Khương Vũ nghe thấy giọng của anh, càng nghe càng cảm thấy anh giống Cừu Lệ.
Cái người đàn ông này trước đây lúc nào cũng luôn quản cô như vậy.
“Đừng tùy tiện vứt đồ của khách, nếu không sau này khó làm ăn.”
Cừu Lệ không lên tiếng. Sau khi người phục vụ mang bia tới, anh định giúp Khương Vũ rót bia nhưng Khương Vũ đã ngăn lại: “Tôi tự rót.”
Cừu Lệ biết đây là ý thức phòng bị nên cũng không đụng vào li. Khương Vũ rót hai li bia cho mình và anh.
“Hôm nay anh có đến bãi biển không?” Khương Vũ hỏi anh: “Vịnh biển ở đường Linton, tôi cảm giác không biết có phải nhìn thấy anh dưới nước hay không.”
“Có đi.”
“Vậy đúng rồi.”
“Tại sao hỏi vậy.”
“Hôm nay nhìn thấy anh dưới nước, thấy hơi giống bạn tôi, xém nữa nhận nhầm.”
“Bạn?”
“Là bạn trai cũ.” Khương Vũ nói: “Giọng cũng giống lắm, anh biết nói tiếng Trung không?”
“Không biết.”
“Ồ.”
Ngay lúc này, rắn của Khương Vũ lắc lư chui ra từ túi xách của cô, xuôi theo chân bàn bò lên. Cừu Lệ phản ứng trong nháy mắt, dùng một tay tóm được cổ rắn định bóp chết.
Cừu Lệ: …
Lâu không gặp, giờ nuôi thú cưng cũng “cứng ghê”(từ gốc nó là hardcore á mn).
Khương Vũ tóm lấy bé rắn trong tay anh nhưng Cừu Lệ không trả cho cô. Có vẻ như anh vẫn không yên tâm nên cô dứt khoát cầm túi xách qua để anh bỏ rắn vào túi xách: “Nó tên A Lệ Lệ.”
“Tên gì cơ?” Cừu Lệ không nghe rõ.
“A Lệ, tên bạn trai trước.”
Cừu Lệ im lặng mấy giây rồi cầm li bia lên, cụng nhẹ vào li của cô trên bàn.
“Tại sao lại đặt tên này?”
Khương Vũ nhìn bé rắn chui đầu ra khỏi túi xách, ánh mắt cũng hiền đi rất nhiều: “Nó và anh ấy rất giống nhau, nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng sau khi thân thuộc lại quấn quýt không muốn rời. Nhưng mà động vật máu lạnh chung quy vẫn là động vật máu lạnh, nói không chừng một ngày nào đó sẽ cắn tôi một cái nhỉ.”
“Vậy anh ta… không phải là người tốt gì, lấy tên anh ta đặt cho rắn là sỉ nhục nó.”
Khương Vũ vỗ mạnh vào anh một cái: “Anh nói đúng! Sỉ nhục nó!”
“Ừ.”
Cô gái ủ rũ gục xuống bàn: “Nhưng lúc gọi cái tên này, sẽ cảm giác anh ấy cách tôi… không xa đến vậy.”
Tay Cừu Lệ cầm li bia run lên. Chẳng qua rất nhanh anh đã lấy lại bình tĩnh, một hơi nốc sạch li bia.
Khương Vũ nhìn anh uống hết li này đến li kia, dường như hoàn toàn không phải đang ‘phục vụ’ cô, buôn chuyện giải sầu với cô mà là đến uống chực.
Ánh mắt của cô từng chút, từng chút một miêu tả tỉ mỉ gương mặt anh, động tác, khí chất.
Càng nhìn anh càng thấy giống người cậu thiếu niên trong trí nhớ.
Không biết là anh thật sự giống hay là mình bị bệnh rồi.
Khương Vũ hỏi anh: “Anh tên là gì.”
Cừu Lệ thuận miệng bịa chuyện: “Tom.”
“Tom không phải là mèo à.”
“Em coi là vậy đi.”
“Được thôi, mèo nhỏ, anh có thể ngồi lại gần tôi chút xíu không?”
Cừu Lệ bỏ cái li xuống, im lặng mấy giây. Sau đó ngồi xuống cái ghế bên cạnh Khương Vũ.
Vừa tới gần cô, năm giác quan trong nháy mắt trở nên sáng tỏ và rõ ràng.
Thế giới trắng đen dần dần bị màu nước xâm nhiễm, trái tim của anh cũng không khống chế được mà đập nhanh hơn.
Khương Vũ nhanh chóng lấy mũ lưỡi trai của anh xuống, hai tay ôm khuôn mặt anh. Cô quan sát một cách tỉ mỉ ở một khoảng cách gần.
Cừu Lệ hoảng sợ, đang muốn cầm chiếc mũ lưỡi trai đội lên nhưng hô hấp của cô gái lẫn chứa mùi cồn nhẹ phả lên mặt anh: “Sao anh giống A Lệ thế.”
Anh híp mắt lại, nhìn thấy đôi mắt trong veo như lưu ly của cô, gần như trong chớp mắt cơ thể đã có phản ứng.
Một giây kế tiếp, cô gái nâng gương mặt của anh, nhìn anh đầy say mê: “A Lệ…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
