“Ừ.”
“Cậu là bạn gái cậu ấy?”
“Đúng rồi, cậu quen anh ấy sao?”
Biểu cảm của cô bạn thân bên cạnh Chân Nhứ Nhứ vô cùng đặc sắc, háo hức định nói nhưng Chân Nhứ Nhứ trừng mắt ra hiệu cho cô bạn im lặng.
Cô ta nói với Khương Vũ: “Tớ không quen, tớ chưa nghe tên anh ấy bao giờ.”
Khương Vũ nhún vai, không nghi ngờ gì: “Một trường có nhiều học sinh như vậy, không quen cũng bình thường, với cả anh ấy cũng không thích kết bạn. Nhưng cậu có thể giúp tớ tìm phương thức liên lạc của anh ấy không? Số điện thoại thôi cũng được.”
Chân Nhứ Nhứ cười nói: “Được thôi. Nhưng cậu có thể dạy tớ múa trước không, xong rồi tớ giúp cậu tìm thông tin của anh ấy.”
Khương Vũ vui vẻ đồng ý: “Ừ. Nhưng tớ chỉ dạy cậu một chút về kỹ thuật xoay tròn, còn động tác cụ thể và chi tiết thì cậu cần phải tập luyện nhiều lần. Ba lê không phải sớm chiều là học được ngay, dạy một lần là biết múa.”
Chân Nhứ Nhứ kiên định nói: “Cái này cậu không cần lo lắng, tớ sẽ chăm chỉ luyện tập.”
Hai tiếng đồng hồ tiếp theo, Khương Vũ hết lòng hướng dẫn Chân Nhứ Nhứ múa những điệu cơ bản, đem tất cả các kĩ năng được gọt giũa của mình dạy cho cô ta.
Dù vậy, vì Chân Nhứ Nhứ không có tí cơ bản nào về ba lê nên động tác khi múa rất cứng nhắc, cong cong vẹo vẹo. Trông tệ hết sức.
Khương Vũ chỉ có thể dặn dò để cô ta tăng cường luyện tập. Hoặc tốt nhất là đi học những kĩ năng cơ bản của ba lê vì điệu múa nào cũng phải tập nhiều mới thành thạo được.
Lúc đi ra khỏi phòng tập đã là 8 giờ tối.
Sắc trời dần dần tối lại, các bạn sinh viên bắt đầu đến trung tâm công tác rất đông. Bầu không khí ở đó cũng dần trở nên rất nhộn nhịp.
Chân Nhứ Nhứ đưa Khương Vũ đến trước cửa trung tâm công tác, nói với cô: “Cậu ở đây đợi một lát, tớ vào trong tìm danh sách sinh viên giúp cậu. Vừa nãy cậu nói là khoa tâm lý học đúng không?”
“Ừ, chắc là khoa tâm lý học.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
