*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: An Thuần
Hiệu đính: Xiaoxin
Hoàng hôn cuối tháng tám, ánh mặt trời lặn đỏ như máu, thời tiết oi bức, nóng nực.
Trong công trường, Cừu Lệ đẩy xong xe xi măng cuối cùng thì đi vào phòng kết toán để nhận khoản tiền công cuối của mình.
Quản đốc còn cho anh thêm một nghìn tệ, xúc động nói: “Lâu lắm rồi tôi chưa gặp được ai làm việc đến mức không cần mạng như cậu đấy. Cậu sinh viên à, cậu đúng là người thật tình.”
Cừu Lệ nhận tiền công rồi đáp: “Cảm ơn.”
Nhân viên tạp vụ nhìn cô gái nhỏ đứng chờ đã lâu ở cửa công trường, thở dài: “Tôi chưa từng thấy cô bạn gái nào tốt như cô ấy. Ngày nào cũng tới công trường đợi cậu, giữa trời nắng chang chang vẫn đến đưa nước.”
Cừu Lệ nghiêng đầu nhìn Khương Vũ ở phía xa.
Cô nhặt một chiếc lá ngô đồng lên, coi nó như là cây quạt mà phe phẩy thổi gió. Khuôn mặt trắng nõn phiếm hồng.
Thấy anh nhìn qua phía mình, Khương Vũ giơ chiếc lá ngô đồng lên về phía anh vẫy vẫy.
Trong giây lát, đôi mắt lãnh đạm của Cừu Lệ ánh lên sự bất đắc dĩ.
Anh cất tiền lương vào trong ba lô, sau đó chậm rãi bước về phía cô.
Trong mắt cô hàm chứa ý cười, đưa tay lên lau đi mồ hôi lấm tấm trên trán anh.
“Cuối cùng cũng kết thúc!” Cô thở phào nhẹ nhõm: “Nếu anh còn đi làm ở chỗ này tiếp chắc em đen như người Châu Phi luôn quá.”
Cừu Lệ sợ làm bẩn tay cô nên né tránh: “Ai bảo em đến đây đâu. Chỗ này toàn đất với cát, bụi lắm.”
“Em muốn gặp anh.”
“Không phải là không có dịp gặp.”
“Ừ.”
Khương Vũ nở nụ cười ngọt ngào: “Chắc là bởi vì em có bố.”
Sau khi tìm được bố, đã vậy còn là hai người bố. Cả hai đều rất yêu thương cô.
Cô dần dần trở nên nữ tính hơn. Làm nũng hay nhõng nhẽo thì đều có người dung túng cô, hơn nữa cô cũng có người để ỷ lại.
Khương Vũ ôm lấy anh, dùng sức níu vai của anh: “Làm sao bây giờ, bạn gái anh bắt đầu trở nên bám anh rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
