Biên tập: Mun
Hiệu đính: Xiaoxin
Cừu Lệ cuối cùng cũng đồng ý với Khương Vũ đi gặp bác sĩ tâm lý để tìm ra nguyên nhân bệnh của anh.
Bác sĩ đã nhiều lần thôi miên cho Cừu Lệ để điều trị nhưng hiệu quả cũng không cao lắm. Vì từ nhỏ anh đã bị bố mình thôi miên nhiều lần nên theo phản xạ mà sinh ra phản kháng với phương pháp này.
Hơn nữa ý chí của anh rất mạnh, dù là phương pháp điều trị nào cũng không phù hợp.
Cuối cùng, bác sĩ đành phải dùng phương pháp nhẹ nhàng nhất đó là thông qua giấc ngủ của anh mà quay về quá khứ, tìm ra những chuyện mà anh đã cố gắng cất giấu và quên đi.
Cừu Lệ nhớ lại rất nhiều chuyện hồi còn nhỏ.
Ví dụ như chuyện bố bắt anh phải bỏ ăn đồ ngọt. Để anh không ăn đồ ngọt nữa mà ông ta đã cho anh ngậm kẹo mút, sau đó trói anh vào ghế rồi bật những cảnh bạo lực đẫm máu cho anh xem. Ông ta cho anh xem đi xem lại đến khi nào chúng trở thành nỗi ám ảnh trong anh mới thôi. Ông ta muốn để cho anh luôn nghĩ đến sự ghê gớm ấy mỗi khi ăn đồ ngọt.
Sau đó, mỗi khi nhìn thấy kẹo là anh lập tức cảm thấy buồn nôn.
Một ví dụ khác, vì để anh mất đi sự đồng cảm và lương thiện. Ông ta đã ép anh hành hạ con chó mà anh đã nuôi ba năm cho đến chết.
Vì mất đi sự đồng cảm nên khi những con động vật bị hàng hạ đến chết anh vẫn thờ ơ.
Rồi dần dần anh như bị ném xuống mười tám tầng địa ngục. Ở đó, anh sống như một cái xác không hồn, thờ ơ mà ngắm nhìn nhân gian.
SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
