Công nhân ở phía sau thúc giục anh nhanh mang xi măng tới tòa công trình bên cạnh.
Cừu Lệ im lặng mà đẩy chiếc xe chất xi măng tới công trường.
Tiếp theo sau đó, anh cần mẫn làm việc ở công trường. Các cơ trên người anh như được sống lại, huyệt thái dương đã bắt đầu đập thình thịch.
Nhóm công nhân đang nghỉ ngơi bên cạnh cười thân thiện.
“Cậu sinh viên à, biết cậu trẻ tuổi sức lực dồi dào rồi, nhưng dù sao cũng làm vừa vừa thôi.”
“Đúng vậy, sung sức như vậy nhanh bệnh lắm đó.”
“Thanh niên đều liều mạng như vậy à? Không đến mức vì một ít tiền công này chứ.”
…
Cừu Lệ làm lơ lời nói của bọn họ. Anh cần có nơi để giải tỏa, tránh việc suy nghĩ lung tung.
Một khi đã lơ đãng thì cơ thể sẽ không nghe lời.
Có khi cô gái ấy chỉ thuận miệng trêu anh thôi. Nhưng trái tim của Cừu Lệ cả ngày nay giống như chạy tới 800km, mỗi tế bào trong cơ thể đều hoạt động.
Ngoại trừ làm việc cật lực thì Cừu Lệ không có cách giải tỏa nào khác cả.
Sau khi làm việc ở công trường xong đã là sáu giờ tối. Hôm nay anh được nhận thêm tiền lương, tổng cộng là tám trăm tệ.
Trong thời đại ngày nay, kiếm tiền bằng lao động chân tay cũng không thua gì so với thành phần tri thức ngồi ở văn phòng cả. Nhất là tiền lương khuân vác nặng nhọc được trả rất cao. Bởi vì công việc này rất cực khổ.
Đây cũng là lý do vì sao Cừu Lệ lựa chọn đi làm thêm ở công trường sau nhiều đợt tìm việc gia sư bị từ chối.
Thay vì làm thêm lương thấp để giết thời gian thì làm lao động chân tay đơn giản mà khắc nghiệt ở công trường lại có tiền nhanh hơn.
Anh tắm rửa sạch sẽ ở công trường, thay một cái áo sơ mi màu trắng và quần đen, mang đôi giày thể thao AJ mà Khương Vũ tặng cho anh, sửa soạn gọn gàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
