Biên tập: Mun
Hiệu đính: Xiaoxin
—————
Khương Mạn Y rất ngạc nhiên khi nhận được cuộc gọi của Tạ Uyên.
“Từ từ, ông nói là Tiểu Vũ nhận bố? Nó là con ông mà!”
Tạ Uyên vội kể lại mọi chuyện cho Khương Mạn Y nghe, trong đó có cả chuyện chính mình cố gắng ngăn cản cô nhận người khác làm cha.
Hơn nữa ông còn nhấn mạnh từ “nhận giặc làm cha”.
Khương Mạn Y nghe thấy tên Trình Dã mà lập tức sững sờ.
Khương Mạn Y vội vàng giải thích với Tạ Uyên: “Tôi… tôi chưa từng nói với nó về chuyện của Trình Dã, không biết sao nó lại hiểu lầm chuyện này. Tôi nghĩ nó tới Hải Thành chỉ đơn giản là xem ca nhạc, không ngờ là để nhận bố. Xảy ra hiểu lầm lớn này là lỗi của tôi. Xin lỗi ông Tạ! Tôi rất xin lỗi!”
Tạ Uyên nhìn về phía hai “bố con” đang ôm nhau khóc lóc thì lại cảm thấy khó chịu.
Ông ta xoa mắt, tức giận nói với Khương Mạn Y: “Bây giờ hai người kia đã nhận nhầm nhau rồi. Nếu bà không ngăn tôi nhận lại con bé thì mọi chuyện đã không như thế này! Nếu cần thiết tôi sẽ kiện bà.”
Khương Mạn Y nghe vậy cũng tức giận: “Con gái tôi không mua được vé thì sao có thể gặp được Trình Dã. Chính giám đốc Tạ là người tạo ra cục diện này, bây iờ ông còn muốn trách tôi?”
Tạ Uyên nhắm mắt lại, đang âm thầm mắng mình 8000 lần.
Ban đầu ông muốn làm cho con gái vui vẻ nên mới không ngại khó khăn giúp cô gặp được thần tượng. Nhưng ông không ngờ lại thành mình chắp tay nhường con gái cho kẻ khác.
Tạ Uyên không muốn con gái mình gọi một kẻ không liên quan làm bố nên ông ta đã nói với Khương Mạn Y: “Bà lập tức bay ngay đến Hải Thành, giải thích rõ ràng chuyện này cho tôi:”
“Hả. Chuyện này…”
Khương Mạn Y hơi lúng túng: “Tôi đã không gặp… ông ta nhiều năm rồi, tôi… không muốn đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


