Cái đáng tiếc của những người nhờ vả này đều liên quan đến kì thi đại học.
Có người chọn sai chuyên ngành, có người vì yêu đương làm chậm trễ việc học,…
Thế nên trong hai tháng cuối cùng này, thành tích của Khương Vũ không có nhiều tiến bộ.
Bạn bè ngày càng nhiều, mối quan hệ xã giao càng ngày càng phong phú, cho nên cô nhận được nhiều lời mời xem phim và dạo phố nhiều hơn trước kia.
Trước đây cô vốn dĩ là người vô hình, thế mà giờ đây đã thành cô gái được hoan nghênh nhất trường.
Độ hot trong trường cũng tăng vọt.
Những người thích Khương Vũ đều là những người đã được cô giúp nên họ quyết một lòng làm bạn với cô.
Mỗi ngày tan học Cừu Lệ đều phải kéo cô ra từ đám bạn muốn mời cô đi uống trà sữa hay đi ăn mà đưa cô đến thư viện ôn bài.
“Cho dù đã đậu phỏng vấn nhưng điểm tốt nghiệp không được quá thấp.
Nếu không được điểm tối thiểu thì ông trời cũng không cứu nổi em đâu.”
Cừu Lệ xách cô đến bàn tự học có vách ngăn của thư viện.
Anh ấn cô ngồi xuống ghế, lấy ra một đống vở ôn tập và bài tập, nhìn chằm chằm cô: “Mai là ngày thi thử đại học, em chú tâm vào, xem mình đứng thứ mấy của tỉnh để biết đường tính.”
“Biết rồi, biết rồi.” Khương Vũ mở vở ra, ngậm đầu bút: “Em thấy bạn trai mình càng ngày càng không ngầu nữa.”
Cừu Lệ ngồi bên đang ghi chép nội dung quan trọng cho cô nên “ừ” một tiếng: “Em muốn ngầu như nào?”
“Anh có nhớ lúc mới quen không.” Khương Vũ móc ra từ trong túi cái kính to màu đen, đeo lên sống mũi: “Lúc đó bạn trai em đeo kính đen, không yêu ai cả.”
“Bây giờ?”
Khương Vũ vuốt cằm, để kính rơi xuống chóp mũi, dùng ánh mắt hẹp dài nhìn anh: “Bây giờ giống Đường Tăng, mỗi ngày đều ở bên tai em vo ve như muỗi í”
Khương Vũ còn chưa dứt lời, cảm giác dưới eo như bị ai ôm lấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
