Biên tập: Phổ Nhĩ (Cherries chấm muối)
Hiệu đính: Xiaoxin (Cherries chấm muối)
Khương Vũ vội chạy tới bệnh viện nhân dân.
Cô gặp được Cừu Lệ ở hành lang tầng hai tấp nập người của khoa ngoại.
Anh ngồi trên ghế phòng chờ, đồng phục màu xanh trắng nhuộm đỏ, lưng hơi khom.
Có vẻ anh đang nghỉ ngơi.
Cô đến gần hơn thì thấy anh còn đang cầm cuốn vở.
Khương Vũ ngồi xuống bên cạnh cậu thiếu niên, chạm nhẹ vào miếng băng cá nhân ở khóe miệng anh.
Cái chạm ấy rất nhẹ, vì sợ làm đau anh.
Khó chịu thật.
Cừu Lệ cười khẽ, nghiêng người đụng nhẹ vào người cô: “Tự làm từ chịu, đâu liên quan gì đến em.”
Khương Vũ vẫn còn đắm chìm trong hồi ức kiếp trước.
Không biết vì sao cô có cảm giác những hồi ức vừa xuất hiện khi nãy như có một sợi dây liên kết với anh.
Kiếp trước, cô chỉ là trông thấy anh từ xa vài lần.
Thậm chí là không biết anh.
Cảm xúc bi thương không tên ào ào cuộn chảy khiến cô tủi thân.
Một giọt nước mắt ấm áp chầm chậm rơi xuống mu bàn tay anh.
Cừu Lệ cẩn thận nâng mặt của cô, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt, dịu dàng hỏi: “Khóc cái gì?”
“Hình như em đã yêu anh từ rất lâu rồi.”
Trái tim Cừu Lệ bị từ “yêu” này mà loạn nhịp.
Khương Vũ tựa trán vào cánh tay rắn chắc và mạnh mẽ của anh, khàn khàn nói: “Em thật vô dụng.”
Cừu Lệ nắm lấy tay cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
