Khương Vũ thi cuối kỳ tốt ngoài mong đợi.
Thành tích trên trung bình nên việc đỗ một trường đại học trọng điểm hẳn là không thành vấn đề.
Khương Mạn Y rất vui.
Bà cố gắng làm lụm như vậy để cho Khương Vũ vào trường trung học tư nhân tốt nhất không phải chỉ vì muốn con gái bà có thể đỗ một trường đại học tốt hay sao.
Bà không cần cô nhất định phải vào Thanh Hoa, Bắc Đại.
Bởi vì bà hiểu con gái mình vốn không thích học, có thể đỗ đại học trọng điểm bình thường là bà đã thỏa mãn lắm rồi.
Trong siêu thị đã giăng đầy đèn hoa, người qua người lại đông đúc là bức tranh náo nhiệt thường thấy của những ngày tết.
Khương Vũ mặc chiếc áo khoác ngắn màu đỏ thẫm mà Khương Mạn Y mua cho cô, vừa đẩy xe vừa ngáp dài, uể oải đi theo sau mẹ.
Khương Mạn Y vào khu đồ tết ngó qua ngó lại, tham khảo hết các mặt hàng đang giảm giá rồi cẩn thận so giá mấy món đó lại với nhau.
Khương Vũ đang ngáp, ngơ ngơ quay sang phía khác thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cô không ngờ là Tạ Uyên.
Ông đang chọn sủi cảo đông lạnh ở khu thực phẩm đông lạnh.
Khương Vũ vẫy vẫy tay chào ông ta: “Chú Tạ!”
Tạ Uyên ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Khương Vũ, hai con ngươi bỗng sáng lên.
Ông ta đi đến chỗ cô: “Tiểu Vũ, cháu đi mua đồ tết với mẹ sao?”
“Vâng.”
Khương Vũ nhìn trong xe đẩy của ông đều là thức ăn đóng sẵn như bò kho, gà kho tiêu.
Cô hỏi: “Chú Tạ ăn món này trong đêm giao thừa sao?”
Tạ Uyên giải thích: “Buổi tối chú phải làm thêm giờ nên ăn vậy là đủ rồi.”
“Không phải chứ, Tết còn phải làm thêm giờ?”
“Không còn cách nào khác.”
“Chú Tạ, chú không phải là boss lớn của công ty sao? Ai dám để cho chú làm thêm giờ.”
“Bởi vì nhân viên phải nghỉ Tết và về nhà đoàn viên với gia đình.
Còn chú chỉ có một mình nên làm thêm vài việc ấy mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
