Sau khi Khương Mạn Y biết Liễu Diệp thật sự là Bộ Đàn Yên, bà vui mừng không thôi.
Bà thậm chí không đợi được đến sáng mai, vội ngay trong đêm đến nhà của nhà họ Tạ để gặp Bộ Đàn Yên.
Bà ôm lấy bà ấy mà nước mắt lưng tròng.
Tuy nhiên, hiện tại Bộ Đàn Yên vẫn chưa phục hồi trí nhớ.
Mặc dù rất vui nhưng cảm xúc của bà không mạnh như Khương Mạn Y nên tình cảm đáp lại không mấy nồng nhiệt.
Khương Mạn Y cũng không để ý.
Bà chỉ cần biết rằng người bạn ấy vẫn còn sống đã là món quà quý giá nhất trong cuộc đời bà rồi.
Lúc rời đi, Khương Mạn Y nhìn thấy ở bậc thang của khu dân cư cảnh Cừu Lệ bị đuổi ra khỏi nhà, còn Khương Vũ thì đang ngồi bên cạnh xoa bóp chân cho anh.
Khương Vũ cũng muốn về cùng nhưng Cừu Lệ bảo cô ở lại, lúc này nên đoàn viên với gia đình, cô nên ở cùng bố mẹ.
Khương Vũ gật đầu, nói ngày mai mình sẽ đến gặp anh.
Trình Dã biểu hiện sự căm phẫn, vô cùng bất mãn đối với hành động lần này của Tạ Uyên.
Không phải vì ông chính nghĩa mà là Tạ Uyên đuổi con rể của mình ra khỏi nhà làm cho anh không nhà để về nên nó chỉ có thể về nhà của mình, phá hỏng thế giới lãng mạn của hai người.
Cừu Lệ ngày thường luôn để sự tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất.
Anh xỏ dép cũng khe khẽ.
Ngày nào anh cũng làm ổ ở sô pha, ngồi đọc quyển sách chuyên ngành dày cộm, nhìn Trình Dã mặc quần đùi đi khắp nhà cũng chẳng lấy làm lạ.
Nhưng Trình Dã vẫn cảm thấy không thoải mái.
Khương Mạn Y lại rất quý Cừu Lệ, mấy ngày nay đều nấu cho cậu canh xương.
Vì anh bị gãy xương nên phải bồi bổ cơ thể.
“Tạ Uyên không phải người nóng nảy như vậy.” – Trình Dã múc một bát canh xương hầm đậm đà trong vắt, vừa uống vừa nói: “Lúc trước cũng là ông ta tìm chuyên gia khoa chỉnh hình giỏi nhất trong và ngoài nước giúp con rể ông ta.
Vậy mà lần này cứ vậy đá bay mất mấy trăm nghìn tệ.”
Khương Mạn Y an ủi Cừu Lệ: “Mặc kệ ông ta có nhận hay không nhận, con vẫn là con rể của mẹ và bố Trình.
Con cứ ở lại nhà mẹ, chuyện kết hôn không sao đâu, cứ để mẹ nói vẫn hơn.”
Cừu Lệ còn chưa kịp nói, Trình Dã đã tranh trước: “Không được, cứ tiếp tục như thế này không phải là cách.
Vẫn nên để hai người bọn họ hòa giải.”
“Nói dễ hơn làm”
Khương Mạn Y là người biết Tạ Uyên lâu nhất, bà quá hiểu tình cảm mà người đàn ông này dành cho Bộ Đàn Yên.
Mặc dù Cừu Lệ cũng là người bị hại, nhưng anh cũng là con trai của thủ phạm, Tạ Uyên nhìn thấy cậu thì sẽ nhớ đến Cừu Thiệu.
Ông ấy sẽ không chịu nổi.
Trình Dã thở ra một hơi, “Đặt mình trong hoàn cảnh của ông ta, anh cũng có thể hiểu được”
“Hai người không phải luôn đối chọi hay sao, sao anh lại nói giúp ông ấy.”
Trình Dã đáp: “Ông ta chỉ đuổi Cừu Lệ ra ngoài mà thôi.
Nếu đổi lại tôi là Tạ Uyên, xảy ra chuyện như vậy.
Anh… bố làm con trả cũng hợp lí.”
Khương Mạn Y nhìn Cừu Lệ đang sầm mặt húp canh, đẩy Trình Dã một cái: “Được rồi, đừng nói lung tung.
Chuyện này tính thế nào cũng không được tính lên đầu Tiểu Lệ.”
Ăn xong cơm chiều, Cừu Lệ giúp thu dọn bát đũa, mặc tạp dề có hình cánh hoa nhỏ đi ra khỏi phòng bếp, đúng lúc nhìn thấy Khương Vũ và Bộ Đàn Y bước vào.
Mắt Bộ Đàn Y đỏ vì khóc, bà bước đến trước mặt anh, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh, dịu dàng nói: “Tiểu Lệ, mẹ là mẹ của con.”
Trong mắt Cừu Lệ lóe lên tia sáng, tuy nhiên tia sáng ấy phút chốc trở nên ảm đạm: “Dì Bộ, con sẽ nhanh chóng chẩn đoán rồi chữa bệnh cho dì.
Việc khôi phục trí nhớ cần phải mất một khoảng thời gian dài.”
Anh còn chưa dứt thì Bộ Đàn Yên đã ôm lấy anh.
Những lời chưa kịp nói đã bị nghẹn lại trong cổ họng, Cừu Lệ nhìn người phụ nữ đang ôm chặt lấy mình, không biết phải làm sao: “Mẹ biết, mẹ có thể không phải là mẹ ruột của con.
Nhưng mẹ, mẹ thực sự rất yêu con.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
