Biên tập: Xiaoxin
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, Cừu Lệ ngồi ghế tẩu bên cạnh ghế sô pha – nơi Liễu Diệp đang ngồi ôm gối tựa.
Sau đó anh giúp bà ấy thả lỏng trong buổi tham vấn.
Có thể chia sẻ với Tạ Uyên.”
Khương Vũ tự giác ra khỏi phòng khách.
Lúc về phòng của mình, cô gửi tin nhắn cho Khương Mạn Y hỏi chuyện liên quan đến việc tư vấn tâm lý của Liễu Diệp.
Dù sao mẹ và Liễu Diệp cũng khá thân nhau.
Khương Mạn Y đã sớm nguôi giận.
Bây giờ bà chỉ cảm thấy lo lắng cho Tạ Uyên, bà không hy vọng ông ấy cứ tiếp tục cố chấp như vậy nữa,
“Tiểu Vũ, con ở bên cạnh bố con nhiều hơn thì khuyên ông ấy.
Bọn mẹ nói ông ấy không nghe, nhưng con nói chắc chắn ông ấy sẽ nghe.”
“Không biết đợi lát nữa kết quả thôi miên thế nào? Nhưng lỡ như bố đúng thì sao mẹ?”
“Xác suất như vậy chẳng khác gì trúng vé số.”
Khương Vũ tắt điện thoại, lòng như lửa đốt đợi kết quả.
Sau nửa tiếng trôi qua, thôi miên kết thúc.
Khương Vũ từ trong phòng mình đi ra thì nhìn thấy Liễu Diệp vẫn đang nằm nghỉ trên sô pha, còn Tạ Uyên cầm tấm chăn đắp lên cho bà ấy.
Sau đó ông ấy không nói tiếng nào mà quay về phòng đọc sách, đóng cửa lại.
Kết quả đã rõ như ban ngày.
Khương Vũ đang muốn hỏi gì đó nhưng Cừu Lệ lại đặt ngón trỏ lên miệng, một tiếng “suỵt” được phát ra.
Sau khi hai người về phòng, đóng cửa lại.
“Thế nào rồi anh?”
Cừu Lệ lắc đầu: “Mặc dù dì ấy quên mất một vài chuyện trong quá khứ nhưng trong não vẫn còn sót lại vài kí ức.
Nhưng những kí ức này lại không thuộc về Bộ Đàn Yên.”
“Cho nên, không phải là Bộ Đàn Yên?”
“Ừ.”
Cừu Lệ thâm nhập vào trong tiềm thức của bà ấy.
Từ đó biết được bà ấy đã có chồng, còn có một đứa con.
Sau đó hình như chồng bà ấy phạm tội, bị cảnh sát bắt giam.
Còn đứa bé không biết tung tích.
Nhưng những kí ức này khá mơ hồ, vụn vặt.
Ngay cả bà ấy cũng không rõ mình đã xảy ra chuyện gì.
Cừu Lệ cố gắng nhưng vẫn không có cách nào thâm dò sâu hơn.
Sau khi người chồng xảy ra chuyện, bà ấy nhớ được rất nhiều chuyện.
Bà ấy độc thân từ dạo đó, cho đến nay vẫn chưa tìm được người hợp ý.
Vì biết múa ba lê nên bà ấy làm giáo viên dạy trẻ em múa tại một cơ sở đào tạo ba lê.
Cuộc sống bình dị nhưng hạnh phúc.
Mãi cho đến khi bà ấy gặp Tạ Uyên.
Khương Vũ bỗng nghĩ đến một manh mối, “Bà ấy biết múa ba lê, vậy bà ấy vẫn còn nhớ giáo viên dạy múa của mình tên gì không?
Cừu Lệ lắc đầu: “Kí ức của bà ấy bị đứt gãy thành hai lưỡng cực.
Những chuyện xảy ra trước khi chồng và con bà ấy gặp chuyện rất mơ hồ, nó cứ chạy lướt qua trong não bà ấy.
Nhưng những chuyện sau này lại rất rõ ràng, chi tiết.
Nói thế nào đi chăng nữa thì bà ấy cũng không phải là Bộ Đàn Yên.”
Khương Vũ thở dài, cô biết Tạ Uyên đã buồn và thất vọng thế nào khi biết chuyện này.
Khương Vũ không đến phòng đọc sách làm phiền Tạ Uyên mà lập tức đến phòng khách.
Liễu Diệp dần tỉnh lại, Cừu Lệ nói cho bà ấy biết kết quả của quá trình thôi miên.
“Trước đây tôi đã gặp không ít bác sĩ tâm lý.” Liễu Diệp có vẻ đã sớm chuẩn bị tinh thần: “Họ cũng nói y như cháu.
Dì đã quên đi rất nhiều thứ, bao gồm cuộc sống, con của dì, kí ức thuở bé,… Rất nhiều chuyện cứ như bị máy hút bụi cuốn trôi đi, không để sót lại chút bụi nào.”
“Nếu như dì vẫn còn muốn tìm lại những kí ức ấy, chúng ta sẽ thử lại lần nữa.”
Cừu Lệ cũng có hơi không cam tâm.
Từ lúc anh giúp mọi người điều trị tâm lý vẫn chưa gặp phải trường hợp nào như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


