Biên tập: Huyền
Hiệu đính: Xiaoxin
Khương Vũ ôm lấy chàng trai đang lảo đảo điên cuồng chạy về phía cô.
Dưới cằm có hàng râu xanh xanh, cứng cứng, gai gai,…
Anh rất hưởng thụ mà cọ cọ lòng bàn tay mềm mại của cô, giống như một con chim mệt mỏi quay về tổ. Trái tim đã nhiều năm không có nơi nào để dựa vào cuối cùng cũng có bến đỗ.
“Không bao giờ như vậy nữa.” Cừu Lệ hôn lòng bàn tay cô: “Chị ơi, em không bao giờ làm như vậy nữa. Sau này em sẽ nghe lời chị.”
“Lại là câu này.” Khương Vũ giơ ngón trỏ gõ lên đầu anh: “Em sẽ không tin anh một lần nào nữa.”
“Chị tin em đi.” Anh nâng cằm cô, cắn lên môi cô, liều mình giày xé: “Tin em một lần cuối cùng thôi.”
“Ưm…”
Lúc mà chàng trai hôn cô, anh vẫn đang mở tròn mắt, con ngươi có ánh sáng mê người, nhìn thẳng vào cô mà quyến rũ, tựa như dã thú rình mồi khiến tim cô hỗn loạn.
Anh cắn cô, nghiền cô, rất dịu dàng nhưng lại rất mất kiểm soát.
“Em tin.” Khương Vũ nhỏ giọng nhẹ nhàng như đang cầu xin tha thứ: “Thật đó, em tin mà, bố mẹ em cũng đến đây, lỡ bọn họ đi ra nhìn thấy… ưm…”
Chàng trai lướt qua đầu lưỡi cô, liều mình giày xé một lúc, bấy giờ mới thả cô ra với vẻ miễn cưỡng.
Cảm giác đau đớn dưới chân không đáng được nhắc đến so với cảm giác thỏa mãn khi được ôm lấy người con gái mình yêu. Nếu cô không từ chối, anh thậm chí có thể đứng một ngày một đêm ở đây.
Cửa thang máy vang lên tiếng ‘tinh’, chị y tá đẩy xe lăn vội vàng chạy tới: “Này, bệnh nhân giường số 8, sau cậu có thể tự tiện xuống giường thế! Chân của cậu vừa mới phẫu thuật xong đó! Không đau à!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


