Ánh trăng xuyên qua bức tường thủy tinh, phản chiếu những cành lá bên ngoài vào, tạo thành hình từng khoảng bóng đen, giống như con quái vật đang nhe nanh múa vuốt.
Người nằm trên giường đắp chăn ngủ, để lộ ra nửa khuôn mặt, đôi chân thon dài trắng nõn được đắp trong chăn, dường như mê hoặc người ta phạm tội.
Đôi mắt nhắm chặt bỗng nhiên mở ra, nhìn ra hướng bên ngoài cửa sổ.
Một bóng đen đứng bên ngoài, rèm cửa phía sau khẽ động đậy, như thể mị quỷ xuất hiện lúc nửa đêm, không hề mang theo hơi thở.
Tô Đồ trấn tĩnh ngồi dậy, nhìn chằm chằm bóng đen ngoài cửa sổ, “Đến nhanh vậy sao.”
“Nếu tôi không đến nhanh có phải anh lại định chạy nữa không?” Thời Sênh tiến lên phía trước mấy bước, để lộ khuôn mặt của cô.
Đáy lòng Thời Sênh có một thứ cảm giác kỳ quái, không cần chứng minh thêm bất kỳ điều gì nữa.
Cô biết, người ở trước mặt cô chính là hắn.
Thời Sênh cắn răng, “Tôi không những xông vào mà bây giờ tôi còn muốn ngủ với anh nữa kìa.”
Tô Đồ vẫn trấn tĩnh, thậm chí mơ hồ còn hiện lên ý cười, “Một đêm một trăm vạn, cô Lạc Thù quẹt thẻ hay trả tiền mặt đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)