Thời Sênh bị một em gái túm lấy, suýt nữa thì bị kéo lên hàng ghế khán giả phía sau.
Thời Sênh – người không có fan não tàn để làm màu bày tỏ cô vô cùng tức giận, trước tiên kéo lại em gái đó xuống dưới.
Động tác của Thời Sênh rất lớn, các fan xung quanh như bị điểm phải huyệt đạo, ai nấy duy trì tư thế kìm kẹp đánh nhau của mình, trợn mắt nhìn Thời Sênh.
“Nhìn gì mà nhìn, tại cô ta ra tay trước.” Thời Sênh vỗ tay, như cười như không nhìn họ, “Muốn đánh thì đánh, giết chết một người thì là một người, mấy người ở đây kìm kẹp bóp tới bóp lui thì có gì hay? Tránh ra!”
“Tao sợ chúng mày chắc! Đánh thì đánh!!”
Sự kiện “tê bức” tại sân thi đấu bóng rổ vô cùng nghiêm trọng, điều này được thể hiện rõ qua tần suất xuất hiện trên loa phát thanh trường thay thế vị trí của Thời Sênh.
Nhưng không bao lâu sau, Thời Sênh lại thành công leo lên ngôi vị đầu bảng.
Thời Sênh cảm thấy chắc chắn là do cô có bát tự không hợp với trường học rách nát này, ai ai cũng muốn đối đầu với cô như vậy.
Phá sản thì đã làm sao nào!!
Phá sản thì không có nhân quyền nữa sao?
Chủ nhiệm giáo dục đích thân lên loa phát thanh gào thét, yêu cầu Thời Sênh đến văn phòng tiếp nhận dạy dỗ.
Chủ nhiệm giáo dục đó là không tìm thấy người, nếu tìm được người, chắc chắn sẽ kêu bảo vệ lên bắt cô.
Thời Sênh không thèm để ý đến vị chủ nhiệm giáo dục đang ở giai đoạn cuối thời kỳ mãn kinh, tìm một nơi không có người nghịch điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

