Đội trưởng cảnh sát cho hai viên cảnh sát ở lại, nghĩ cách lôi đứa trẻ trâu ở trong phòng ra ghi chép và giáo huấn.
Phía dưới toàn là người xem kịch vui, thậm chí còn có người dùng nặc danh ác ý nói, vậy mà người đó còn chưa chết, chẳng phải nực cười lắm sao?
Thời Sênh không muốn xem những bài đăng đó, một đám thiểu năng vô công rồi nghề giả vờ giả vịt, chỉ biết lên mạng kêu gọi luyên thuyên.
Hai viên cảnh sát canh giữ bên ngoài suốt đêm, cứ cách một tiếng lại gõ cửa một lần, Thời Sênh thấy quá phiền phức, cuối cùng đành phải đồng ý cho họ ghi chép.
Cô vẫn là trẻ vị thành niên, trong nhà cũng không còn người thân gì, cảnh sát cũng chỉ đành dạy dỗ cô một bài thuyết giảng đạo đức rồi thôi.
“Tốt nhất là em chuyển trường đi.” Một viên cảnh sát ghi chép lúc chuẩn bị đi nhắc nhở Thời Sênh một câu.
Một gia đình làm ăn, không thể chưa từng đắc tội ai. Xã hội pháp chế, họ sẽ không giết chết ai, nhưng họ cũng sẽ dễ dàng đùa cợt cho người đó không được yên thân.
Chiêu trò của đám con nhà giàu này không phải họ chưa từng thấy bao giờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
