Tất cả người thú đều tản ra sau núi, một mình Thời Sênh đứng trên đỉnh núi.
Trên trời có đàn chim ưng bay vòng quanh. Tinh Lan từ trên người một con ưng cực lớn nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Thời Sênh.
“Ngươi đến đây làm gì??”
Chính bản thân hắn cũng không biết tại sao hôm nay mình lại đến đây.
Hắn có thể nói gì đây?
Thời Sênh không hề quay đầu lại đi thẳng xuống núi.
“Vương.” Người thú A bay từ trên trời xuống, “Lửa lớn quá, chúng ta mau rời khỏi đây thôi.”
Tinh Lan nhìn ngọn lửa đang cháy hừng hực, hồi lâu sau mới nói: “Về đi.”
***
Thời Sênh đi xuyên qua ngọn lửa, đi xuống núi. Đám tu sĩ dưới núi đã sớm cảnh giác nhìn chằm chằm vào cô.
Ánh mắt Thời Sênh quét qua bốn phía xung quanh rồi dừng lại trên người thiếu niên đứng phía sau.
Thiếu niên khẽ mỉm cười, từ trong đám đông đi ra. Đám tu sĩ dạt sang hai bên tránh đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)