Thời Sênh ôm tiểu cô nương đặt sang một bên. Tiểu cô nương khôi phục hình dáng chú sư tử con đáng yêu, ôm quả rừng lăn bên cạnh Thời Sênh, thỉnh thoảng còn cọ cọ tay cô.
“Đến tìm ta làm gì?” Thời Sênh vừa đùa nghịch cùng sư tử con vừa hỏi Bạch Tuyên.
Bạch Tuyên thở dài, “Bây giờ bộ lạc Bạch Hổ rất loạn, ta sắp không ở đó nổi nữa rồi, cho nên ta muốn tới tìm ngươi…”
Từ sau khi Thời Sênh chiếm ngọn núi ở xung quanh xưng vương, tính khí của Bạch An lúc tốt lúc xấu. Hắn lại một lần nữa gặp cảnh Lâm Thất Thất và tên vu y đó ở bên nhau, đã thẳng tay giết chết tên vu y đó.
Có lẽ Lâm Thất Thất cảm thấy kinh sợ, nên chuẩn bị bỏ đi cùng Phong Diệm.
“Vẫn ở bộ lạc Bạch Hổ, thủ lĩnh nhốt cô ta lại rồi.” Bạch Tuyên gãi đầu, “Lâm Thất Thất làm ầm ĩ lên, nhưng thủ lĩnh không chịu thả cô ta đi với Phong Diệm.”
Ngày nào họ cũng nghe thấy Bạch An và Lâm Thất Thất cãi nhau.
“Tại sao lại phải nhốt cô ta lại? Cô ta là người thú xấu sao?” Hai móng vuốt của Như Nguyệt ôm lấy quả rừng, ghé vào trong lòng Thời Sênh, hiếu kỳ hỏi.
Thời Sênh vuốt lông cô ta, “Bởi vì có người thú muốn có được cô ta.”
“À… ca ca cũng thường xuyên nhốt ta lại, có phải ca ca muốn có được ta không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)