Lâm Thất Thất bị Bạch An kéo về hang.
Thời Sênh bĩu môi, chuẩn bị về hang của mình, Lâm Thất Thất đã đi ra khỏi hang, gọi cô: “Linh Khê, muội đợi đã.”
“Làm sao?”
Đáy mắt Lâm Thất Thất thoáng qua một tia nghi hoặc, thăm dò hỏi Thời Sênh: “Linh Khê, gần đây có phải là muội đã gặp phải chuyện gì rồi không?”
“Ta có thể gặp phải chuyện gì được chứ?” khóe miệng Thời Sênh cong lên một nụ cười trào phúng.
“Thực sự là muội không hề gặp phải chuyện gì… kỳ quái sao?” Nếu như không có, thì quần áo trên người cô ta ở đâu ra chứ?
Trong lòng Lâm Thất Thất có chút ấm ức. Từ khi cô ta đến bộ lạc Bạch Hổ vẫn luôn đối xử không hề tệ với Linh Khê. Nhưng Linh Khê lại năm lần bảy lượt trêu chọc cô ta, mặt nặng mày nhẹ với cô ta.
Cô đến một môi trường hoàn toàn xa lạ, nhưng vẫn là một thế giới thực lực chính là quy tắc, từ sâu thẳm nội tâm cô ta đều là sự mơ hồ và cẩn trọng.
“Dừng lại, các ngươi ở bên nhau thì cứ ở bên nhau đi, không cần phải nói với ta, ta không quản nổi các ngươi.” Thời Sênh hô dừng, “Không có chuyện gì thì đừng có lượn lờ trước mặt ta, tránh để Bạch An lại tới tìm ta gây chuyện.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


