Tên người thú quỳ dưới đất, lắp bắp kể lại một lượt chuyện tối qua, “Đêm qua ta trực đêm, nhìn thấy công chúa chạy ra, khóc lóc chạy ra sau núi. Bình thường công chúa … ta cũng không dám gọi công chúa.”
Ý tứ của tên người thú đó đại khái là, bình thường công chúa hung dữ như vậy, động chút là dở tính khí ương bướng, kiêu ngạo tùy hứng ra, hắn ta đâu dám đắc tội công chúa.
Bạch An nghe xong liền nhướng mày, lúc đó có lẽ là sau khi hắn đánh cô xong, cô khóc lóc bỏ chạy.
Chiều nay đã có mệnh lệnh, buổi tối tất cả người thú đều không được lại gần phía sau núi, cô ta còn dám chạy ra sau núi sao?
“Cho dù ngươi nhìn thấy thì đã làm sao nào?” Thời Sênh phá vỡ sự trầm mặc, thản nhiên nói.
Tên người thú run rẩy, cúi đầu không dám nhìn Bạch An, cũng không dám nhìn Thời Sênh.
“Ngươi tìm thấy thứ này ở đâu?” Bạch An giơ chiếc trâm cài tóc lên hỏi tên người thú vừa đưa chiếc trâm cài tóc ra.
“Là… ở trên người Đại Tráng.” Tên người thú đó chần chừ giây lát.
Đám người thú ồ lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


