Xong việc, Mục Vũ kiểm điểm sâu sắc bản thân mình, sau đó lại dịu dàng tới một lần nữa.
Hắn thật sự không biết gì, chỉ làm theo bản năng.
Màu tóc của Thời Sênh dần khôi phục lại màu đen, Mục Vũ đột nhiên dừng lại, nói bên tai cô, “Đừng biến về, anh thích bộ dạng này của em.”
Thời Sênh: “…”
Cho nên vừa rồi anh nhìn thấy ông đây biến thân nên mới thú tính quá độ sao?
Một lần nữa, Thời Sênh khôi phục lại mái tóc màu đỏ, lửa trong mắt Mục Vũ như tràn ra ngoài, cả người cô như bị một ngọn lửa bao vây lấy khiến cả người cô nhũn ra.
Cô là của hắn.
Thời Sênh thực sự cạn lời, cả người đã hoàn toàn không còn tí sức lực nào, “Anh đủ chưa thế?”
Mục Vũ vô tội cọ cọ vào Thời Sênh, “Anh không khống chế được.”
“Thân thể của anh mà anh còn không khống chế được hả?” Lật bàn!
“Ừ…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

