Thời Sênh lại quay người, chống tay xuống bàn, cúi đầu nhìn dì Tâm: “Hình như Cấm Ma Lục không ở trong tay các người đúng không?”
Sắc mặt dì Tâm lập tức thay đổi.
Thời Sênh tặc lưỡi, “Đến Cấm Ma Lục cũng không có trong tay, rốt cuộc các người lấy đâu ra dũng khí tới đàm phán với tôi thế hả? Tìm đủ lợi thế rồi hãy tới nói chuyện với tôi nhé.”
Thời Sênh đứng thẳng dậy rồi rời khỏi quán café.
Dì Tâm vội vàng đứng lên, hơi thất thố, “Vị Tức, cô thật sự không quan tâm tới Mục Vũ ư?”
Thời Sênh hơi dừng lại, một hồi lâu mới nói: “Hắn sống tôi sống, hắn chết tôi chết.”
…
Tuyết Đại đảo tròng mắt, “Câu Vị Tức đã tới đây dạo chơi ấy á? Ha ha ha ha, tôi cũng cảm thấy rất buồn cười.”
Cô ta cười vài tiếng rồi lại dừng lại, nói tiếp, “Là… là cái gã hôm đó làm sao?”
Thời Sênh liếc cô ta: “Sao cô lại bị hắn bắt vậy?”
Theo lý thuyết, nữ chính có vòng sáng bảo vệ, không thể bị tên ngu si đần độn Mộ Bạch kia bắt được mới đúng chứ.
Tuyết Đại lập tức giận dữ: “Là Tuyết Phỉ và Na Na, bọn nó cãi nhau, tôi vô tình nhìn thấy nên bọn nó lại bắt tay đối phó với tôi. Tên kia đột nhiên xuất hiện nên tôi bị bắt được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
