Thời Sênh nhìn quỹ đạo của gió lốc, tính toán thời gian, lúc hai cơn lốc lướt qua, cô đột nhiên chạy thẳng về phía trước.
Thiết kiếm mở đường, bổ dọc gió lốc đang xông tới, lúc xuyên qua, thân thể nhưng bị thứ gì đó đè ép, vô cùng khó chịu.
Mục Vũ chỉ cảm thấy hơi không khỏe một chút là đồng hồ trên tay hắn nóng lên, sau đó tất cả cảm giác không thoải mái kia đều biến mất.
Thời Sênh dắt hắn chạy qua năm cơn gió lốc như thế, đến khi dừng lại thì đã dừng ở bên ngoài sân thi đấu.
Đám người Mục Huy đứng ngay trước mặt, sắc mặt ai nấy đều khó coi nhìn họ.
“Em phải đi giải quyết một tên, anh tự chơi nhé, cẩn thận tí.” Thời Sênh buông Mục Vũ ra.
Mục Vũ quét mắt nhìn Mục Huy, “Ừ.”
Thời Sênh chạy về một phía, Mục Vũ chắn ở giữa đường, những tên muốn đuổi theo đều bị ép phải dừng lại.
“Mục Vũ, sao mày lại trợ Trụ vi ngược*?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)