"Anh thấy em đã ôm ai chưa?” Thời Sênh trừng mắt với hắn, “Nếu là người khác, muốn em chạm một đầu ngón tay em cũng thấy ghét rồi.”
Giảo Đồng nhanh chóng mang đồ tới, “Vương, vậy chút nữa tôi quay lại nhé?”
“Không cần, chút nữa tôi sẽ luyện cùng anh ấy.”
Giảo Đồng đáp một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.
Mục Vũ vẫn bị Thời Sênh ôm trong lòng, ngồi trên đùi cô, tư thế khá quái dị. Mục Vũ giãy giụa một chút, dịch người qua sofa: “Đừng… có ôm tôi trước mặt người khác như thế.”
“A, thế giờ em có thể ôm anh rồi đúng không?” Thời Sênh nhướng mày nhìn Mục Vũ.
Thời Sênh nhìn mặt đất chằm chằm, nghĩ xem có nên đi mua thảm về trải không, hắn rất thích đi chân trần.
Thời tiết ấm áp thì chẳng sao, nhưng trời lạnh thì sẽ rất dễ bị cảm mạo.
Thời Sênh ngồi một lát rồi đi ra gõ cửa, “Ra đi, em dạy anh.”
Mục Vũ băn khoăn nửa ngày mới kéo cửa ra, “Tôi muốn nghỉ ngơi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
