Thời Sênh đứng chặn ở cửa, cửa sổ lại quá xa.
Gã đeo kính cắn răng nói: “Cô muốn hỏi gì?”
Có thể thám thính được cấp bậc của cô ta thì gia tộc sẽ có sự chuẩn bị tốt hơn.
Thời Sênh chỉ vào Mục Vũ, “Tôi và anh ấy có huyết khế. Có vẻ như anh ấy sắp chết rồi, tại sao tôi lại không hề cảm thấy gì vậy?”
Càng đừng nói là một ác ma.
“Trả lời vấn đề của tôi là được, không cần anh nhắc tới chuyện khác.”
“Chú Hoàn…” Mục Vũ đột nhiên lên tiếng, đôi mắt xanh thẳm của hắn đã chẳng còn nét đẹp gì nữa, chỉ có một mảnh xanh lam đầy áp lực.
Nếu đã sa vào thì rất khó thoát khỏi sự áp lực này.
Hình như gã đeo kính biết Mục Vũ có thể nói nên cũng không tỏ vẻ khiếp sợ gì khi hắn thình lình lên tiếng thế này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


